Bài thơ về giáo viên tiểu học đầy cảm xúc và ý nghĩa

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Thầy cô giáo tiểu học là người đầu tiên dẫn dắt chúng ta vào con đường tri thức. Những bài thơ về giáo viên tiểu học không chỉ tri ân mà còn ghi lại dấu ấn đẹp đẽ của tuổi học trò thơ ngây và hồn nhiên.

    Người lái đò

    Lặng thầm một chuyến đò ngang,

    Chở bao thế hệ vững vàng tương lai.

    Dẫu cho năm tháng miệt mài,

    Tâm hồn người vẫn sáng hoài niềm tin.

    Bài 2. Bảng đen và phấn trắng

    Bảng đen nghiêng bóng thời gian,

    Phấn rơi theo những lời vàng thầy trao.

    Dẫu cho tóc bạc phai màu,

    Tình thầy, nghĩa bạn mãi trao yêu thương.

    Lặng lẽ chở chữ nghĩa là Người lái đò
    Lặng lẽ chở chữ nghĩa là Người lái đò

    Ươm mầm tương lai

    Thầy cô gieo hạt từng ngày,

    Mong cây tri thức đong đầy ước mơ.

    Dẫu bao gian khó, đợi chờ,

    Nụ cười rạng rỡ bấy giờ nở hoa.

    Người gieo hạt

    Thầy cô gieo hạt mỗi ngày,

    Ươm bao mơ ước, dựng xây cuộc đời.

    Dẫu cho năm tháng rã rời,

    Tấm lòng người vẫn sáng ngời yêu thương.

    Bụi phấn rơi

    Bụi phấn rơi, tóc phai màu,

    Lời cô, lời thầy in dấu thời gian.

    Một đời tận tụy miên man,

    Chắp đôi cánh nhỏ, vững vàng bay xa.

    Lặng thầm

    Bảng đen, phấn trắng đơn sơ,

    Lời thầy vang mãi, giấc mơ sáng ngời.

    Dẫu bao vất vả cuộc đời,

    Đưa bao thế hệ rạng ngời tương lai.

    Những bài thơ ngắn về thầy cô

    Bụi phấn

    Phấn rơi trắng cả mái đầu,

    Thầy cô vẫn mãi gieo mầm tương lai.

    Dẫu bao năm tháng miệt mài,

    Tình thương còn mãi, chẳng phai bao giờ.

    Dấu yêu

    Lời cô như gió mùa thu,

    Nhẹ nhàng nâng bước tuổi thơ êm đềm.

    Thầy trao con chữ dịu êm,

    Cho con vững bước lớn lên trong đời.

    Lời cô thầy là ký ức Dấu yêu
    Lời cô thầy là ký ức Dấu yêu

    >>> Khám phá thêm: Tập thơ về tình yêu tuổi học trò trong sáng và hồn nhiên

    Người lái đò

    Lặng thầm một chuyến đò ngang,

    Chở bao thế hệ vững vàng mai sau.

    Dẫu cho năm tháng phai màu,

    Ân tình thầy, cô còn đâu sánh bằng.

    Bàn tay cô

    Bàn tay cô nắn chữ tròn,

    Dạy con từng bước vững vàng ngày mai.

    Yêu thương đong đầy trong mắt,

    Dõi theo con suốt đường dài.

    Công ơn thầy

    Công thầy như núi Thái Sơn,

    Dìu con qua những chặng đường gian nan.

    Dẫu mai đi khắp thế gian,

    Ơn thầy, nghĩa cô chẳng màng lãng quên.

    Mái trường yêu dấu

    Mái trường in dấu tháng năm,

    Lời thầy vang mãi, âm thầm dõi theo.

    Bụi phấn phủ trắng mái đầu,

    Tình cô ấm áp, dài lâu chẳng mờ.

    Vinh danh người thầy

    Ban cho cái chữ dựng cơ đồ

    Hai tiếng "ơn thầy" chẳng dám lơ

    Suốt buổi kiên trì trên bục giảng

    Từng đêm bền bỉ dưới trăng gò.

    Ngày ấy mình cùng Vinh danh người thầy
    Ngày ấy mình cùng Vinh danh người thầy

    Cô thầy tôi

    Trong trường vất vả dạy đàn con

    Chẳng ngại gian lao quãng thân mòn

    Lóe sáng bình minh cơm mãi vội

    Về đêm lịm tắt bữa trưa ngon.

    Nhớ ơn thầy cô

    Trùng khơi sóng vỗ dạt dào

    Núi cao nhạn biếc lượn vào mây xanh

    Công Cha nghĩa Mẹ sinh thành

    Ơn Thầy Cô đã cho danh cuộc đời

    Tri ân thầy cô

    Kính chúc thầy cô… Sức khỏe tràn

    Nhân ngày lễ đến, rộn ca vang

    Tri ân nghĩa chữ, tâm trong sáng

    Dạy dỗ trò ngoan… Học vững vàng!.

    Thầy và chuyến đò xưa

    Lặng xuôi năm tháng êm trôi
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian.

    Thầy tôi

    Ước gặp thầy cũ trường xưa
    Nắm tay thật chặt cười đùa thật vui
    Kể lại cảm xúc bùi ngùi
    Nhắc về kỷ niệm tới lui mượn bài.

    Cái thời ngớ ngẩn không phai
    Thầy nhìn gương mặt biết ngay học trò
    Lười biếng ẩn chứa nỗi lo
    Loay hoay bối rối vòng vo trả lời.

    Cho xơi điểm bảy nhớ đời
    Hạ trung bình cộng buồn ơi cuối kỳ
    Những lúc cắp sách đi thi
    Câu cuối khó quá ngồi lì trầm ngâm.

    Chờ khi cả lớp tan tầm
    Nhờ thầy hướng dẫn mới an tâm về
    Con toán một thời đam mê
    Làm em nhớ mãi viết thơ tặng thầy.

    Dòng kỷ niệm gọi về Thầy tôi
    Dòng kỷ niệm gọi về Thầy tôi

    Nhớ ơn thầy

    Em nhớ mãi thầy cô nghĩa nặng
    Đôi vai oằn lắng lặng chiều nao
    Cất lên tiếng nói ngọt ngào
    Đang dìu dắt những ước ao học trò.

    Nhiều lúc thấy sầu lo trong dạ
    Bởi thầy cô vất vả một đời
    Không hề bỏ trẻ chơi vơi
    Dù luôn khó nhọc vẫn cười sướng vui.

    Chỉ mong con được đẩy lùi cực khổ
    Cho cô thầy bớt đỡ mệt hoen
    An nhiên tự tại cõi hồn
    Ơn người khắc giữ con tim mỗi ngày.

    Giữ lại nét thơ ngây đã cũ
    Dưới mái trường đã phủ rong rêu
    Gợi ta suy nghĩ bao điều
    Cô thầy là những tình yêu vô bờ.

    Chúc mừng thầy cô

    “Muốn sang thì bắc cầu Kiều
    Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”
    Lời ca văng vẳng đâu đây
    Nồng thơm hương sữa dâng đầy khát khao
    Dù cho xa mãi phương nào
    Ân tình thầy dạy làm sao quên lời.
    Dù cho đi bốn phương trời
    Nghĩa nhân một thuở trọn đời không quên.

    Thầy

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi…
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai
    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

    Nghĩa cô thầy mãi không quên

    Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc
    Sắp qua rồi những ngày tháng thân thương
    Những ngày vui của một thuở đến trường
    Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
    Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
    Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
    Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
    Và duyên dáng của một người con gái.
    Tâm hồn con, một nỗi buồn dài
    Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc
    Vầng trán cô những nếp nhăn se sắt
    Ánh mắt cô ấu yếm nhìn chúng con
    Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền
    Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”
    Và chúng con – những con cừu bé nhỏ
    Cô chăn dắt trên đồng cỏ trí thức bao la.
    Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua
    Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ
    Một tình thương bao la và vô tận
    Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.

    Lời ru ấy là Nghĩa cô thầy mãi không quên
    Lời ru ấy là Nghĩa cô thầy mãi không quên

    >>> Khám phá thêm: Trọn bộ thơ quê ngắn gọn dễ nhớ cho trẻ mẫu giáo

    Lời ru của thầy

    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha
    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
    Thầy không ru ngủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, lá mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
    Mẹ ru con ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

    Ru lại ơn thầy

    Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy
    Lời ru bay bổng tự ngày ấu thơ
    Thầy cầm tay viết i tờ
    Dạy con đạo lý sống cho ra người.

    Đường đời cực lắm Thầy ơi
    Từ trang sách bước ra đời khó ghê
    Quanh co, khúc khuỷu, gồ ghề
    Nghĩa nhân lẫn lộn, bộn bề vàng thau.

    Người ta vẫn cứ dạy nhau
    Ơn cha, ơn mẹ, công đầu thầy cô
    Phải chăng bọn trẻ giờ hư
    Hay niềm tin mất đi như lòng người?

    Lời ru sao thấy chơi vơi
    Lời cha khó lọt giữa đời thực hư
    Lời thầy cô bỗng mơ hồ
    Như truyện cổ tích ngày xưa lâu rồi

    Thầy cô cũng chỉ là người
    Phải mưu sinh giữa cuộc đời trầm luân
    Dẫu “sâu bỏ rầu nồi canh”
    Vẫn không hơn nổi thanh danh thầy, trò.

    Một đời cần mẫn chở đò
    Đưa bao thế hệ tới bờ tương lai
    “Nửa chữ cũng vẫn là thầy”
    Lời ông cha dạy có sai bao giờ.

    Dẫu đời chưa đẹp như mơ
    Tình thầy cô với học trò bền lâu
    Tóc con giờ đã bạc màu
    Lại ru cháu cũng từ câu ơn Thầy.

    Bụi phấn xa rồi

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng tàn phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường.

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương
    Đây bàn ghế cũ, đây hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi… Gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa những trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai?
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên.

    Em yêu cô giáo

    Đời em gắn với ngôi trường
    Em yêu cô giáo tình thương mặn nồng
    Dạy em gần gũi núi sông
    Dạy em với cả tấm lòng ước mơ
    Dạy em giỏi toán thuộc thơ
    Dạy em lễ phép chào cô chào thầy
    Cô nâng cây bút cầm tay
    Bảo em nắn nót cho ngay thẳng hàng
    Lòng cô như mẹ chứa chan
    Giúp em chải tóc sửa sang dáng ngồi
    Lòng em yêu mẹ suốt đời
    Cùng yêu cô giáo rạng ngời tình thương.

    Giọng nói dịu dàng Em yêu cô giáo
    Giọng nói dịu dàng Em yêu cô giáo

    Nỗi niềm thầy cô giáo

    Nghề nhà giáo bao khó khăn vất vả
    Thầm lặng đưa đò không ngại sớm trưa
    Đêm từng đêm soạn từng trang giáo án
    Để ngày mai truyền lại cho học trò.

    Sẽ có ngày chia tay trên bục giảng
    Xa mái trường mà lòng cứ vấn vương
    Lòng ngậm ngùi bởi hai tiếng chia ly
    Nhớ những khi mùa thi sắp tới.

    Với thầy cô là vô vàn mong đợi
    Mong sao trò thi đạt được điểm cao
    Ngày qua ngày chỉ ước ao có thế
    Để học trờ vững bước trước tương lai.

    Đường còn dài tương lai đang rộng mở
    Ước mong sao trò rạng rỡ công danh
    Là hành trang để mang vào cuộc sống
    Đó là lòng mong mỏi của thầy cô.

    Người đi dệt ước mơ

    Chiều buông rộn tiếng ve ngân
    Bước chân thầy bỗng chậm dần đường đua
    Một đời dệt thảm ước mơ
    Để em có một tuổi thơ huy hoàng.

    Đò đầy gánh ước mơ sang
    Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao
    Thời gian tựa giấc chiêm bao
    Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông.

    Cảm ơn bao ước mơ hồng
    Dưỡng nuôi ý chí khô không chịu lùi
    Hôm nay vững bước đường đời
    Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

    Công ơn dạy dỗ

    Tháng mười một đông bắt đầu se lạnh
    Gió đầu mùa đẩy mạnh tiễn thu đi
    Ôi cái ngày nhà giáo vẫn khắc ghi
    Sao quên được trò ghi ơn nghĩa đó.

    Xa trường cũ dù lâu rồi vẫn nhớ
    Lời thầy cô còn muôn thuở trong tim
    Ủ giấc mơ, trò mải miết lặng im
    Chưa từng nghĩ sẽ tìm thăm trường cũ.

    Cô nâng niu dạy trò từng nét chữ
    Như mẹ hiền nâng giữ đứa con yêu
    Thầy ân cần giảng dạy biết bao điều
    Đạo làm người sao kêu trò quên được.

    Thầy cô hỡi! Dù dòng đời xuôi ngược
    Người lái đò vẫn mãi lướt trên sông
    Và mãi hoài che chắn những cơn giông
    Vì trò quyết gian nan không quản ngại.

    Mặc trò có luôn ham chơi, khờ dại
    Thầy cô càng cố nhẫn nại khuyên răn
    Suốt một đời chèo chở những gian truân
    Cười rạng rỡ, mặc chân người mỏi mệt.

    Trò nhiều vây, sao thầy cô nhớ hết
    Trò chẳng buồn, trò biết thầy cô ơi
    Giờ đây trò đang rảo bước muôn nơi
    Lòng mãi nhớ về nơi mình từng sống.

    Hiến chương đến trò càng thêm khát vọng
    Ước thầy cô luôn sống mãi thọ trường
    Luôn an bình mạnh khỏe ấm tình thương
    Để tô vẽ những con đường em bước.

    Ngày nhà giáo trò nơi xa thầm ước
    Muốn về thăm hay được tặng chút quà
    Thương thầy cô vất vả chẳng nề hà
    Ơn nghĩa nặng thiết tha trò mãi giữ.

    Ghi mãi trong lòng Công ơn dạy dỗ
    Ghi mãi trong lòng Công ơn dạy dỗ

    Thầy cô

    Thầy chính là những vì sao thắp sáng,
    Là đèn đường soi rạng lối em đi.
    Còn cô là người mẹ hiền phú quý
    Mà trời dành để dạy dỗ chúng em.

    Mỗi năm chỉ có một lần
    Hai mươi, mười một, ngày dành thầy cô
    Học trò bao nét điểm tô
    Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng.

    Trời thu nắng đẹp tưng bừng
    Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
    Tung tăng biểu lộ ân tình
    Bao ngày mệt nhọc Thầy Cô dỗ dành.

    Bây giờ, giờ phút mỏng manh
    Chúng em họp lại, kính cô, kính thầy
    Ngày vui nhà giáo sum vây
    Mong thầy cô khỏe, trồng người kiếp sau.

    Từng câu thơ về giáo viên tiểu học là lời tri ân chân thành và sâu sắc. Dù thời gian trôi qua, hình ảnh người thầy, người cô vẫn mãi in sâu trong trái tim bao thế hệ học sinh yêu dấu.

     

    Bình luận