Thơ về Lâm Đồng - Dịu dàng như sương sớm cao nguyên

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Lâm Đồng, vùng đất cao nguyên thơ mộng với khí hậu dịu mát quanh năm, luôn là nguồn cảm hứng dạt dào cho thi ca. Những bài thơ về Lâm Đồng không chỉ ca ngợi thiên nhiên tươi đẹp mà còn gói ghém tình cảm, kỷ niệm và khát vọng yêu thương nhẹ nhàng.

    Thơ về các địa danh Lâm Đồng

    Anh có về Bảo Lộc với em không

    Anh có về Bảo Lộc với em không:

    Hương cà phê đắng nồng trên môi đỏ

    Ngọt lịm, nồng nàn trắng núi rừng bồng bềnh trên vai em đó.

    Chát, ngọt, thơm đọt ô long ngấm vào lưỡi đỏ

    Uống hương rừng mãi chẳng cạn tình em!

    Về Bảo Lộc thác ĐamB’ri trắng xóa

    Áo anh bay giọt nước đọng tình em

    Óng ánh tơ vàng sợi khăn quàng cổ

    Em bắt chồng về buôn cho thỏa chờ mong

    Ơi! Bảo Lộc quê em hiền hòa như lụa

    Anh về rồi suối hát mãi tình ca

    Em yêu anh như cây rừng quên lối

    Như dây gai lấp ngõ anh về

    Bảo Lộc quê em ngày bốn mùa trong xanh êm dịu

    Câu à ơi khắp nẻo tìm về

    Nong tằm vàng uôm, goí bàn tay son sắc

    Yêu em, yêu em người con gái B’Lao

    Anh có về Bảo Lộc với em không?

    Để em đợi, em chờ suốt bốn mùa lưới giăng câu

    Hồ Nam Phương vời vợi câu hò thương nhớ

    Em hẹn thề hết biết mấy mùa ngâu

    Câu thơ đọng vần trên lưng đèo Bảo Lộc

    Vẫn chờ anh chung thủy, vẹn nguyên

    Núi Đại Bình sừng sững bốn mùa

    Em treo lơ lửng trời xanh chiếc khăn voan đầy sương khói

    Đợi chờ anh chàng dũng sĩ của rừng xanh

    B’Lao sương giăngHát vang bản tình ca Đam

    B’ri hùng vĩ.Anh có về Bảo Lộc với em không?

    Về Bảo Lộc ngắm trăng rằm nghe hát

    Câu quan họ rằng: Người Bắc Ninh kết bạn mãi Cà Mau

    Lộc trời đất kết tinh tình người trăm họ

    Ơi mạch đất linh thiêng bên đường Thái Tổ

    Em hát trọn bài ca đất nước

    Dọc dài yêu thương gói trọn tình anh

    Anh có về Bảo Lộc với em không?

    Tác giả: Minh Nguyệt

    Anh có về Bảo Lộc với em không để thương nhớ nhiều hơn
    Anh có về Bảo Lộc với em không để thương nhớ nhiều hơn

    Quê hương Đà Lạt – Lâm Đồng

    Mang nhiều vẻ đẹp mộng mơ.

    Dạt dào cảm xúc nên thơ hữu tình.

    Quê hương Đà Lạt chúng mình.

    Đẹp, xinh, sạch sẽ, điển hình Tây Nguyên.

    Là nơi lãng mạn, ảo huyền.

    Độc tôn sắc thái, hưởng quyền thiên nhiên.

    Không gian đẹp đẽ như tiên.

    Tạo nên âm hưởng cho miền non cao.

    Đây Thung lũng Mai Anh Đào.

    Kia là Thung lũng, ngọt ngào Tình Yêu.

    Với bao nét đẹp mỹ miều.

    Cùng nhau cộng hưởng mang nhiều nhớ thương.

    Có Hồ: Than Thở, Xuân Hương.

    Dâng trào lưu luyến, vấn vương thẩn thờ.

    Và cảnh đẹp – Đồi Mộng Mơ.

    Công trình nghệ thuật, đợi chờ thiết tha.

    Cùng đi đến Datanla.

    Ngắm nhìn ngọn thác, mặn mà bao la.

    Nâng tầm sức mạnh vườn hoa.

    Những loài hoa quý, chan hòa bên nhau.

    Gửi em sương chiều Bảo Lộc

    Tác giả: Hoàng Yên Lynh

    Tôi gởi em cả khung trời Bảo Lộc
    Những con đường phố núi dốc quanh co
    Tôi gởi em chút tình sầu bạc tóc
    Đến cuối đời vẫn chưa trọn tình thơ
    Tôi muốn gởi sương chiều mềm vai nhỏ
    Dáng ai nghiêng sương núi chập chùng bay
    Ở nơi đó em có gì để nhớ
    Con đường nào sương phủ kín đôi vai .
    Ở nơi đó chắc chẳng sầu quan tái
    Trời Cali nắng gió lắm không em
    Em ra đi để tình tôi ở lại
    Sương vẫn đầy theo những bước chân đêm .
    Nơi xa lắm có khi nào gặp lại
    Nắng nhạt nhòa và một chút sương rơi
    Dẫu là thế vẫn không là Bảo Lộc
    Trời B’Lao thôi cũng đã xa rồi …
    Tôi gởi em chút tình người phố núi
    Tiếc một điều sương chẳng gởi được em
    Mai mốt rồi dấu chân em trở lại
    Có tình tôi , sương trắng phủ vai mềm

    Mai em về Bảo Lộc với anh không?

    Mai anh về Bảo Lộc với em không?
    Nơi chứa cả tuổi thơ em trong đó
    Nơi yêu lắm dù từng con phố nhỏ
    Dẫu đi xa em chỉ muốn quay về

    Anh biết không, cái cảm giác thích mê
    Vùi thật sâu giấu mình trong chiếc áo
    Đêm phố thị sương giăng mờ hư ảo
    Cốc đậu nành chầm chậm ấm đôi tay

    Hay mình cùng ngồi lặng dưới hàng cây
    Nghe gió gọi nghe Bờ hồ nghiêng sóng
    Có cậu bé khua đôi chèo lóng ngóng
    Cá không nhiều …liệu đủ bữa hôm nay….?

    Về để nghe hương khói mắt cay cay
    Sao yên tĩnh chiều cầu an Phước Huệ
    Nhà thờ bên đang vào giờ thánh lễ
    Vẳng đâu đây nghe một khúc kinh cầu

    Về đi anh, mình cùng đến Đam’bri
    Nghe thác đổ giữa đại ngàn xanh thẳm
    Nghe chuyện tình dẫu ngàn năm còn thắm
    Một tiếng “thủy chung” anh có nguyện trong lòng?

    Về để nghe ta hát khúc thong dong
    Chiều nghiêng nắng Nam Phương ngồi thơ thẩn
    Thoáng xa xa hoa Quỳ còn ngơ ngẩn
    Sắc vàng ươm thức dậy đón Đông về

    Về để em tìm lại chút ngô nghê
    Sau ngày tháng quăng mình nơi ồn ã
    Xuôi Cầu trắng, phố mù sương thật lạ
    Ngược dốc lên, Đỗ Hữu thoảng hương trà.

    Về nha anh, nơi em gọi là nhà
    Có khoảng sân là Quảng trường sôi động
    Có đường lên là Đèo cao gió lộng
    Dưới mái hiên trầm mặc – đỉnh Đại Bình

    Về đi anh bởi em nói linh tinh
    Chẳng nói hết cả khung trời Bảo Lộc
    Nên chỉ biết nói yêu thương…. thật mộc
    “Mai anh về Bảo Lộc với em không?”

    Mai em về Bảo Lộc với anh không để mây ôm núi nhớ
    Mai em về Bảo Lộc với anh không để mây ôm núi nhớ

    Lâm Đồng – Đà Lạt

    Tác giả: Bách Tùng Vũ

    Đường lên phố núi quanh co
    Dốc cao khúc khuỷu, vòng vo ngoằn ngoèo
    Sương mù phủ trắng lưng đèo
    Phất phơ trong gió đưa vèo ngọn thông
    Rẻo cao luôn có mùa đông
    Là đây Đà Lạt – Lâm Đồng…Quê ta

    Từ thời người Pháp lập ra
    Tạo nên thành phố ngàn hoa tuyệt trần
    Đổi thay biến động bao lần
    Vẹn nguyên Đà Lạt trong ngần tinh khôi
    Khách du hay đến quê tôi
    Cùng nhau nghỉ mát sóng đôi nhân tình…

    Đây Hồ Than Thở thanh bình
    Sầu bi ai oán mối tình Mai Nương
    Đồi Thông Hai Mộ, cảm thương
    Tình yêu chung thủy uyên ương thề nguyền.
    Chuyện xưa còn mãi lưu truyền
    Làm nên cổ tích giữa miền mù sương

    Và đây mặt nước Xuân Hương
    Êm đềm Thủy Tạ vấn vương tơ lòng
    Đồi Cù xanh mát uốn vòng
    Rừng thông gọi gió ru dòng yêu thương
    Đẹp thay tọa giữa phố phường
    Trái tim Đà Lạt, Quảng Trường Lâm Viên

    Cao Đài Thánh Thất bình yên
    Hằng Nga Biệt Thự chiều nghiêng nao lòng
    Cam Ly thác nước đổ ròng
    Suối trong Cẩm Lệ xuôi dòng nên thơ
    Hòa Bình xinh đẹp ngẩn ngơ
    Ma Rừng Lữ Quán, giấc mơ thiên đường

    Cao Đẳng Sư Phạm…Ngôi trường
    Cổ xưa, kiến trúc đẹp dường phương Tây
    Chợ đêm Âm Phủ qua đây
    Bán buôn, ăn uống lâu nay rộn ràng
    3 Dinh Bảo Đại son vàng
    Dấu xưa còn đó cung hoàng, điện vua

    Đây chợ Đà Lạt đi chưa?
    Áo len xinh đẹp ta mua làm quà
    Nhà thờ lộng lẫy Con Gà
    Vút cao trong ánh chiều tà chuông ngân
    Nhà Ga hoài niệm bước chân
    Liên Khương hạ cánh lâng lâng dạt dào

    Thiên Vương Cổ Sát ta vào
    Mái chùa thanh tịnh ngạt ngào khói nhang
    Vườn dâu ta lại ghé sang
    Đỏ au ngọt lịm mùa đang trái nhiều
    Ta về Thung Lũng Tình Yêu
    Thời gian đôi lứa bao nhiêu cho vừa

    Linh Phước ta lại đi chùa
    Trên khu Trại Mát gió lùa đồi cây
    Langbiang, vút trời mây
    Làng Cù Lần nhỏ bao vây quanh triền
    Tuyền Lâm khung cảnh say nghiền
    Trúc Lâm Thiền Viện tọa liền cùng phương

    Mộng Mơ đồi nhỏ dễ thương
    Bình An mộc mạc, vấn vương ngôi làng
    Đức Bà Lãnh Địa huy hoàng
    …Lệ Xuân Biệt Điện ngập tràn cỏ xanh
    Ngôi Làng Đất Sét bình thanh
    Ngã Ba Tình đến có anh với nàng

    Robin…Gió thổi nhẹ nhàng
    Ra-da cao vút với ngàn thước lên
    Mê Linh xin hãy nhớ tên
    Ta leo Pinhatt đứng trên ngắm nhìn
    Dã Quỳ vàng óng bên triền
    Mai Anh Đào nở dịu hiền đưa hương

    Dambri thác đổ chiều vương
    Hoang sơ rừng rậm khói sương phủ dày
    Dalanta mạo hiểm một ngày
    Đèo Prenn uốn lượn giăng đầy lá hoa
    Suối Vàng hồ rộng bao la
    Nhà máy thủy điện ai qua ghé vào

    Cỏ Hồng lãng mạn ngọt ngào
    Trên đồi lộng gió đón chào tình nhân
    Vạn Thành ta trải bước chân
    Làng hoa khoe sắc bâng khuâng gọi mời
    Pongour thác đổ đỉnh trời
    Bảy tầng xinh đẹp từ thời khai thiên

    Đồi trà Cầu Đất chiều nghiêng
    Bình minh lên ngắm cảnh tiên giữa trời
    Tuyệt Tình Cốc, đẹp tuyệt vời
    Đến rồi chẳng nỡ mà rời nơi đây
    Thung Lũng Vàng đẹp mê say
    Rừng thông gió mát khẽ lay hững hờ

    Lên Đồi Cỏ Tuyết sương mờ
    Sớm mai ngắm cảnh mà chờ nắng lên
    Cát Tiên rộng lớn mông mênh
    Vườn Quốc Gia nối kế bên sông dài
    Thiên nhiên Bàu Sấu tranh cài
    Vẽ chi mà đẹp hình hài hoang sơ

    Bảo Lâm hồ đẹp nên thơ
    Một vùng mây nước ngẩn ngơ chiều tà
    Phi Liêng thác đổ trắng ngà
    Đam Rông bao phủ la đà rừng cây
    Linh Quy Pháp Ấn lưng mây
    Từ lâu tên gọi nơi đây Cổng Trời

    Madagui hoang dã gọi mời
    Di Linh xanh ngát tuyệt vời Cao Nguyên
    Lâm Hà nắng đổ chiều nghiêng
    Thác Voi sừng sững hùng thiêng đại ngàn
    Tà Ngào ngoạn mục tiếp đàng
    Đồng Tam Giác Mạch nắng tràn Tu Tra

    Tà Năng gối mỏi đường xa
    Rừng sâu thăm thẳm đi qua thác ghềnh
    Đại Ninh mặt nước dập dềnh
    Thuyền trôi tiên cảnh bồng bềnh trời mây
    Đa Mê ai có qua đây
    Suối sâu bắt cá, cầu cây lên rừng

    Masara cỏ trọc nắng bừng
    Đèo cao Bảo Lộc lưng chừng núi non
    Cỏ Lau chim hót véo von
    Làng Gà trải bước chân thon trên đàng
    Jraiblian thác đổ nước tràn
    Tà Nung trải nắng, hoa vàng múa reo…

    Ai lên nương rẫy ta theo
    Tiếng cô sơn nữ trong veo nói cười
    Cao nguyên đất đỏ gọi mời
    Cà phê bát ngát vùng trời nơi đây
    Nhà rông ấm áp lắm thay
    Đêm vui lửa trại khói bay bập bùng

    Đồng bào dân tộc một vùng
    Hiền hòa mến khách mời dùng bữa cơm
    Thịt rừng nức mũi nướng thơm
    Rượu Cần trong ché luôn đơm cho đầy
    Điệu khèn tiếng hát vui vầy
    Khách du từng đến nơi này khó quên…

    Đây quà phố núi kể tên
    Rau xanh, hoa, quả mông mênh bạt ngàn
    Áo len, thổ cẩm ,rượu vang…
    Này tranh khắc gỗ ta mang về nhà
    Atiso ngọt mát đậm đà
    Nào rau củ sấy, nào trà, cà phê…

    Từ thành phố đến chợ quê
    Món ăn Đà Lạt say mê khách hàng
    Kem dâu phố núi dịu dàng
    Lòng gà bánh ướt trên đàng sớm mai
    Bánh căn, xắp xắp lai rai
    Cháo gà, gỏi chuối khiến ai chẳng rời

    Bánh tráng nướng, ngon tuyệt vời
    Bánh mì xíu mại gọi mời khách xa
    Bánh đúc nóng hổi quê ta
    Xiên que thịt nướng, lê la ăn hàng
    Khoai lang, bắp nướng trên đàng
    Kem bơ, chè Hé rộn ràng dậy hương…

    Rừng xanh đỉnh núi mù sương
    Cao nguyên dải đất quê hương thanh bình
    Bốn phương du khách hành trình
    Nhớ về phố núi quê mình ghé thăm
    Đường lên dẫu có xa xăm
    Lâm Đồng – Đà Lạt…Trăm năm…Đợi chờ !!!

    Lâm Đồng – Đà Lạt mộng mơ trong ánh bình minh
    Lâm Đồng – Đà Lạt mộng mơ trong ánh bình minh

    >>> Xem thêm tại: Tuyển chọn thơ ngọt ngào viết về Tây Ninh xứ đạo

    Em xa rồi Bảo Lộc vẫn mù sương

    Tác giả: Hoàng Yên Lynh

    Bâng khuâng gỡ tờ lịch cuối
    Nhớ ra điều em đã xa tôi
    Dẫu em đi rồi
    Bảo Lộc vẫn mù sương
    Tôi vẫn thế – sương giăng đầy Bảo Lộc
    Gió vẫn lang thang cợt đùa mái tóc
    Sương vẫn ngút ngàn
    Tình sao cứ vương mang …

    Những liếp nhà sàn quyện khói chiều bảng lãng
    Giăng lối về mai thắm đồi nương
    Quán cà phê xưa nép mình ngái ngủ
    Cô chủ quán đâu rồi … bèo dạt huê trôi .

    Ly cà phê đen nhỏ giọt ngậm ngùi
    Với ngày xưa bên chiều phố núi
    Tôi đã già … cà phê ngát hương tuổi trẻ
    Vẫn chạnh lòng … chiều Bảo Lộc lê thê .

    Bảo Lộc của tôi hay của người xa lạ
    Những con đường in dấu chân xưa
    Nhớ một chút gì Bảo Lộc với cơn mưa
    Em quá vội mà lòng tôi trăm nỗi .

    Tôi không hiểu hay cứ như không hiểu
    Để tình tôi còn ray rứt về em
    Dẫu bao năm dẫu xa cách đôi bờ
    Còn giữ lại một điều gì tiếc nhớ .

    Em có bao giờ nhớ về Bảo Lộc
    Nhớ dốc mù sương hay nhớ chuyện một người
    Chỉ nhớ thôi
    Tôi cũng không là người bỏ cuộc
    Có một ngày …
    Em về còn nhớ chuyện tình tôi .

    Bảo Lộc mù sương
    Trăng nghiêng bóng lưng đồi
    Xuân đã về mai vàng giăng lối
    Em cũng đã xa rồi
    Tóc tôi cũng trắng mây chiều Bảo Lộc
    Cứ hẹn đời nhau dẫu chẳng bao giờ giữ hẹn
    Để tôi một mình với Bảo Lộc ngóng trăng lên

    Thành phố sương mờ

    Vãng thăm miền đất ngỡ thiên đường

    Biệt thự huy hoàng phủ trắng sương

    Đỉnh núi thông xanh lồng nắng sớm

    Lòng thùng điện sáng tỏa đêm trường

    Cam ly ngọn thác hòa mây nước

    Thiền viện mái chùa quện khói hương

    Đà Lạt niềm mơ người viễn xứ

    Cảnh quan thơ mộng ngỡ thiên đường.

    Tác giả Trần Thiên

    Thác Bảo Lộc

    Đời anh đi mỏi, có ghé chơi

    Nơi xưa anh đến, bến trời thơ

    Một thoáng hương xưa, nét phố trà

    Không về Sài Gòn, anh có qua

    Màu sương trắng xoá, đại ngàn xanh

    Tìm em áo lụa mắt long lanh

    Đi ngang phố ấy, chạm tim anh

    Trời đất mây núi, hoà vào nhau

    Cầu vồng bảy sắc có thêm màu?

    Nghe thác rơi xuống, ngỡ tim mình

    Chạm mảnh tình, vụn vỡ, ngỡ vô biên

    Hoà nhịp đập, cõi thần tiên

    Sự sống an nhiên đến muôn nơi

    Tinh túy cội nguồn núi lên trời

    Đambri nhớ, có em chờ!

    Tác giả: Ngọc KTS

    Thác Bảo Lộc róc rách như thơ gọi mùa thu
    Thác Bảo Lộc róc rách như thơ gọi mùa thu

    Thành phố ngàn hoa

    Đã bao ngày em mong tới nơi đây

    Được nắm tay anh dạo quanh Đà Lạt

    Ngắm thành phố mộng mơ tiết trời trong mát

    Nghe rì rào rừng thông hát mê say.

    Em chỉ ước gặp anh ở nơi đây

    Cùng trải nghiệm thác bay theo tàu lượn

    Thăm hồ Xuân (Hương) bốn mùa xanh mướt

    Tỏa hương hoa trong suốt tự bao giờ.

    Thành phố ngàn hoa đẹp tựa tranh thơ

    Du khách ngẩn ngơ bên hoa đua sắc

    Đồi mộng mơ mang vẻ ngoài trầm mặc

    Mà muôn người tâm đắc bấy lâu nay.

    Thung lũng tình yêu vẻ đẹp ngất ngây

    Làm đắm say bao tâm hồn lữ khách

    Giữa mê cung nghe lòng mình quặn thắt

    Em đến Xứ Hoa Đào mà chẳng thể gặp anh.

    Thơ: Mạc Phương

    Gói nhớ vào thơ

    Ta lại về cao nguyên xứ mộng mơ

    Để nhặt lại vần thơ bên dốc đá

    Hồ Than Thở chèo thuyền quen thuộc quá

    Ta về rồi mang cả mối tình xưa

    Tím bằng lăng theo ngọn gió đong đưa

    Như mời gọi ai kia vừa chợt đến

    Đây đồi thông đôi tình nhân đan quện

    Níu chân người yêu mến xứ mù sương

    Ta về rồi sao lòng quá vấn vương

    Bao năm ấy vẫn thường chung nhịp bước
    Hạt mưa bay đếm thời gian trôi ngược

    Mộng mơ ơi ta ước được sánh đôi

    Nay trở về Đà Lạt thấy đơn côi

    Chiều sương lam chẳng mồ hôi muối mặn

    Tím hoàng hôn rủ nhau giờ đã lặn

    Nhường lại đây dằn dặt gió se lòng

    Tháng năm trôi ta vẫn cứ thầm mong

    Được trở về trong vòng ôm xiết chặt

    Mỗi giấc mơ thì thầm như thầm nhắc

    Người thương ơi đừng bỏ mặc em chờ

    Nay ta về lưu luyến ngập bến bờ

    Quen thuộc quá những vần thơ dang dở

    Dạ bồi hồi trong ta lòng cứ ngỡ

    Em kề bên mừng rỡ nở nụ cười

    Ngắm bước chân nhộn nhịp của bao người

    Bên Hồ Điệp vàng tươi như mời gọi

    Em hỡi em con tim đang thầm nói

    Đà Lạt ơi!!! hãy gói nhớ… vào thơ…

    Thơ: Bảo Châu

    Gói nhớ vào thơ gửi về miền đất mộng mơ
    Gói nhớ vào thơ gửi về miền đất mộng mơ

    Thơ về Đà Lạt Lâm Đồng

    Nhớ Đà Lạt

    Đà Lạt ơi thành phố của mộng mơ

    Hồ Than Thở mây bay mờ sương mỏng

    Thác Cam Ly ru mối tình thơ mộng

    Để hồn ai mong ngóng đợi chờ trông.

    Đồi Thông reo Hai Mộ sắt se lòng

    Bao Lữ khách viếng thăm thầm thương nhớ

    Xót xa cho mối tình đầu dang dở

    Trời không se duyên nợ cứ làm ngơ.

    Đây Xuân Hương phong cảnh đẹp nên thơ

    Soi Đà Lạt mặt hồ lung linh nước

    Thành phố ngàn hoa nào ai quên được

    Đã đến rồi không muốn bước rời xa.

    Thông vẫn reo hoàng hôn rớt la đà

    Màu lam tím phủ lòng ta se lạnh

    Nghe đâu vang tiếng chuông nhà thờ đánh

    Rung động lòng người viễn cảnh mộng mơ.

    Nay xa rồi sao bỗng cứ ngẩn ngơ

    Gói kỷ niệm thẫn thờ không quên ấy

    Xứ Hoa Đào thầm ước ao là vậy

    Đà Lạt buồn chỉ lại thấy trong mơ.

    Tác giả: Huy Hạnh

    Mùa thu Đà Lạt

    Nắng Thu vàng như rót mật muôn nơi
    Qua vườn cúc rực ngời khoe sắc thắm.
    Thu đã tới bầu trời cao xanh thẳm
    Nắng tươi vàng trải thảm phía đồi xa

    Hoàng hôn buông những tia nắng nhạt nhòa
    Gió se lạnh la đà vùng sơn cước
    Bao kỷ niệm mà chúng ta có được
    Lại hiện về thầm ước ở bên nhau

    Tiết Thu sang hoa rực rỡ sắc màu
    Trời ban tặng bốn mùa trong một nhật
    Hè,Thu tới tiết trời phù hợp nhất
    Đông , Xuân về lạnh ngắt lắm mù sương

    Ngắm bồn hoa rực rỡ những cung đường
    Men theo dốc hay phủ tường biệt thự
    Làm say đắm bao tâm hồn thiếu nữ
    Lúc hoàng hôn những tia nắng nghiêng vàng

    Em đứng nhìn cảnh đẹp vẻ cao sang
    Trên đỉnh núi Lang pi ang sung sướng
    Phóng tầm mắt ta xoay nhìn bốn hướng
    Đà Lạt Thiên đường tưởng tượng trước mắt ta.

    Tác giả: Đặng Giá

    Đà Lạt trong tôi

    Đà Lạt ơi! Thành phố lạnh trong tôi

    Rực sắc hoa nao lòng người lữ khách

    Vương trong gió tiếng chuông chùa khoan nhặt

    Thông đưa tay vẫy gọi giữa mây trời.

    Đà Lạt ơi! Ta đã đến bên người

    Nén nhung nhớ bấy lâu ta chờ đợi

    Trải lòng ta bao đêm thâu vời vợi

    Nỗi yêu thương ta trao cả vào thơ.

    Đà Lạt ơi! Thành phố mộng phố mơ

    Là muối mặn ướp vần thơ chan chứa

    Là vị ngọt của nụ hôn đôi lứa

    Là men say chếnh choáng giấc mơ nồng.

    Đà Lạt ơi! Ta yêu người biết không?

    Bằng những rung động đầu đời tha thiết

    Có lẽ trong ta tình yêu ấy bất diệt

    Hơi thở còn! Ta yêu mãi không thôi!

    Tác giả: Lục Bình

    Đà Lạt trong tôi là một khoảng trời xanh mướt
    Đà Lạt trong tôi là một khoảng trời xanh mướt

    Thu Đà Lạt

    Tác giả: Thanh Hùng

    Em thấy không Đà Lạt đón thu này
    Nơi phố núi nhìn mây bay lãng đãng
    Này hoa cỏ ngậm sương vào buổi sáng
    Gió giao hòa làm lai láng tâm tư

    Đà Lạt thu trời mát dịu hiền từ
    Hạt mưa bụi vương tóc như sợi nhớ
    Đưa ta đến bên cầu hồ Than Thở
    Nước gợn buồn nhắc nhở một tình yêu

    Em có nghe hơi lạnh đến từng chiều
    Người đi dạo trong hiu hiu gió thổi
    Cà phê quán nơi ta ngồi mỗi tối
    Hồ Xuân Hương bao niềm nỗi đợi chờ

    Em hãy về Đà Lạt xứ mộng mơ
    Hàng thông đứng mập mờ quanh lối nhỏ
    Lá vàng rụng dưới chân người đứng đó
    Bâng khuâng chiều nghe gió lộng từ xa

    Đà Lạt thu nghe trời đất giao hòa
    Nơi phố núi ngắm ngàn hoa đua nở
    Một lần đến để rồi vương nỗi nhớ
    Đà Lạt ơi muôn thuở vẫn thanh bình.

    Đà Lạt

    Tác giả: Bùi Chí Vinh

    Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá
    Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù
    Ta gốc dân thường nên thấy lạ
    Vén sương mù cổ tích coi chơi.

    Y rằng Đà Lạt như con gái
    Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường
    Hoa nào lúc nở đều e lệ
    Hèn gì vua chúa chẳng du dương.

    Có điều thiên hạ như bông cải
    Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời
    Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch
    Ai ngờ Thủy tạ thiếu trăng soi.

    Đất đai cũng thể như gươm giáo
    Dàn trận xông lên tím mặt mày
    Một hôm ta xách tiền mua núi
    Thấy vàng trong đá tựa tro bay.

    Thiên đường Đà Lạt

    Tác giả: Hồng Dương

    Con nắng nhạt vàng ong trời Đà Lạt
    Vần thơ ai bát ngát một cung tình
    Hoàng hôn buông ánh điện sáng lung linh
    Bao kể khát rùng mình tâm lơi lả.

    Đêm Đà Lạt tỏa hương thơm khôn tả
    Anh tới đây uống cả giọt hồn em
    Đắm say rồi! Ngắm mãi cánh hoa mềm
    Tưởng chừng đã say thêm lời thơ vọng.

    Gió Đà Lạt nhẹ nhàng hương lay động
    Dìu dịu ơi! như sống ở cung tiên
    Mây bồng bềnh lượn khắp các lũng – triền
    Hoa ngũ sắc cánh hiền dâng sương phủ.

    Lời thơ rót biết bao giờ cho đủ
    Nét đậm đà buông rũ cả chân mây
    Một lần thôi anh đã đến nơi đây
    Tình em đó đong đầy hồn cát sỹ.

    Trời Đà Lạt của những ngày mộng mị
    Gieo lòng người thi vị đậm thiết tha
    Mưa bui giăng trên lối vắng mù xa
    Thiên đường cõi bao la trời Đà Lạt!

    Thiên đường Đà Lạt giữa tầng mây trắng lững lờ
    Thiên đường Đà Lạt giữa tầng mây trắng lững lờ

    >>> Xem thêm tại: Những vần thơ mộc mạc viết về Long An đất lành chim đậu

    Chiều về Đà Lạt

    Tác giả: Tạ Thăng Hùng

    Đà Lạt ơi tôi đã trở về đây
    Chào con phố, hàng cây chiều gọi gió
    Lòng thổn thức như buổi đầu gặp gỡ
    Nửa muốn đi, nửa muốn đứng lại nhìn.

    Phố núi xôn xao nắng ấm thanh bình
    Hồ xanh mát dịu dàng trời Đà Lạt
    Du khách đến ngẩn ngơ chiều muốn hát
    Thung lũng mây bay lấp lánh nắng vàng.

    Cơn gió chiều ru mái phố dọc ngang
    Lên dốc xuống đèo xôn xao hoa nở
    Hoàng hôn rớt êm đềm hồ Than Thở
    Đồi thông reo ai đó đợi nhau về.

    Tháp Cam Ly du khách đến mải mê
    Đồi Hai Mộ kể chuyện tình vời vợi
    Tôi muốn đến Hồ Xuân Hương đứng mãi
    Ngắm hoàng hôn rơi xuống níu chân người.

    Đà Lạt mộng mơ, Đà Lạt yêu ơi
    Ai chưa tới hãy về thăm ngay nhé
    Đà Lạt đó dễ thương như đứa trẻ
    Hé môi cười ta chỉ muốn thơm thôi.

    Mời anh về thăm phố núi

    Tác giả: Mạc Phương

    Mời anh về thăm phố núi bình yên
    Đón bình minh cánh chim chuyền ríu rít
    Sương long lanh rơi đầu cành chi chít
    Mây bồng bềnh phủ kín khắp nơi nơi.

    Người phố núi cũng mộc mạc anh ơi
    Ít khéo léo nói những lời đường mật
    Chân lấm tay bùn cuộc đời chân chất.
    Nên vô tư sống rất thật ở đời.

    Anh hãy đến hòa chung những nụ cười
    Bên bếp lửa cùng khơi tình bạn hữu
    Vít rượu cần trong men say dìu dịu
    Mà đất Mường gửi trong tỉu ngô khoai

    Anh cứ về phố núi buổi sớm mai
    Sẽ thích thú với đường dài hoa dại
    Kém sắc hương nhưng ngọt ngào nếm trải
    Chia tay rồi còn nhớ mãi không quên.

    Nhớ nhau hoài

    Tác giả: Bảo Châu

    Bao năm rồi ta chẳng ghé thăm em
    Hình bóng xưa đan xen vào giấc ngủ
    Lòng thổn thức cứ theo nhau vần vũ
    Mờ sương giăng cũng đủ nhớ nhau hoài

    Thả tâm tư bình minh sáng sớm mai
    Những tia nắng nối hai đầu thương nhớ
    Như dòng sông bên cứ bồi, bên lở
    Tình chúng mình mãi mãi ở trong tim

    Nay ta về bàn chân bước kiếm tìm
    Hình bóng cũ như còn in đâu đó
    Chẳng đồi thông, không còn trên đồng cỏ
    Như hồi nào ai đó ngóng trông nhau

    Sương giăng giăng huyền ảo toả muôn màu
    Ta đã đi như con tàu rời bến
    Để hôm nay trở về bàn chân đếm
    Ngược thời gian, người yêu mến đâu rồi

    Đà Lạt ơi, lòng ta quá bồi hồi
    Chênh chao lắm, giờ ngồi ôm kỷ niệm
    Nay trở về, nâng vần thơ ta viết
    Gởi cho em, biết nỗi nhớ đang về

    Ta yêu em… Yêu lắm… đến tràn trề…

    Nhớ nhau hoài như nhớ rừng thông xanh lá
    Nhớ nhau hoài như nhớ rừng thông xanh lá

    Giữa những đồi thông lộng gió, sương sớm bảng lảng và sắc hoa khoe thắm, thơ về Lâm Đồng như bản tình ca dịu êm đưa ta lạc vào miền ký ức đầy mộng mơ. Một lần đọc thơ, là một lần yêu thêm vùng đất cao nguyên lặng lẽ nhưng nồng nàn.

     

    Bình luận