Tuyển chọn thơ hoa quỳnh nhẹ nhàng và sâu lắng

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Hoa quỳnh – loài hoa chỉ nở vào đêm, gợi lên vẻ đẹp mong manh, tinh khiết và thoáng qua. Những vần thơ viết về hoa quỳnh là sự kết hợp tuyệt vời giữa cảm xúc sâu lắng và hình ảnh thanh tao, nhẹ nhàng.

    Thơ hay nhất về hoa quỳnh

    Hương quỳnh

    Tác giả: Phan Thu Hà

    Chợt đâu làn hương thoảng
    Kiêu sa một dáng ngà
    Bên thềm trăng ngấn bạc
    Âm thầm sắc Quỳnh hoa

    Người ơi người có biết
    Quỳnh đã nở hoa rồi
    Hương Quỳnh lan trong gió
    Nói bao điều xa xôi...

    Ngày xưa người vẫn bảo
    “ trồng tặng em hoa Quỳnh”
    Thay một lời hò hẹn
    Ươm tình đầu khiết tinh

    Nhìn hoa lòng nhớ anh
    Trong giấc mơ em gọi
    Tưởng bước chân người về
    Trong hương Quỳnh vời vợi

    Đêm dịu dàng thoảng chút hương quỳnh giữa lòng phố
    Đêm dịu dàng thoảng chút hương quỳnh giữa lòng phố

    Quỳnh nhớ

    Tác giả: Nguyễn Thị Xuân Hương

    Trăng vàng rờ rỡ trên cao
    Ngắm Quỳnh hoa nở thơm ngào ngạt hương
    Nhớ ai vò võ canh trường
    Nâng niu tôi giữ chút hương tình đầu.

    Em và tôi thích cùng nhau
    Chung ly trà ấm ngắm sao thưởng Quỳnh
    Cánh hoa trong trắng rung rinh
    Mong manh, thanh khiết tự tình đêm thâu.

    Nhấp môi trà đắng tựa đầu
    Quỳnh hoa em ví tình sâu nghĩa nồng
    Vì yêu toả hết hương nồng
    Dẫu bình minh sẽ tàn bông bên đời.

    Nâng bông Quỳnh trắng tôi cười
    “Sao anh lại thấy giống đời phù du”
    Hoa hờn khẽ cất lời ru
    “À ơi! Hương sắc thiên thu diễm đài”.

    Bây giờ mình đã chia hai
    Nhìn nụ Quỳnh nhớ dáng ai yêu kiều
    Em như một đoá Quỳnh kiêu
    Ra đi để lại trăm điều vấn vương!

    Tình ta kết bằng hoa quỳnh

    Tác giả: Đông Hòa

    Hoa Quỳnh nở khi lòng thương nhớ
    Một ngày xưa tuổi mộng dại khờ
    Trong nửa giấc chiêm bao mơ dáng
    Một người yêu trầm mặc ngây thơ

    Ngày ấy là khi hoa ươm nụ
    Chưa toả hương đọng nét ngọc thu
    Những trong trắng tâm hồn thiếu nữ
    Đang theo từng tiếng vọng tình ru

    Hoa Quỳnh nở như tình vừa chín
    Nụ hôn xinh gửi lại cho em
    Và một đời ta tròn ước nguyện
    Mãi từ nay sẽ được ấm êm

    Một buổi sớm sương vờn trước cửa
    Bình minh mang kiệu cưới đẫm sương
    Kết Hoa Quỳnh nghìn nụ thơm hương
    Khúc nhạc tấu hân hoan lễ rước

    Trên lối cũ dáng Quỳnh đón trước
    Chúc mừng em và chúc cho ta
    Hẹn ước xa xưa thành sự thật
    Và tình sẽ đẹp mãi nghìn hoa.

    Nhẹ như sương là tình ta kết bằng hoa quỳnh lặng thầm
    Nhẹ như sương là tình ta kết bằng hoa quỳnh lặng thầm

    >>> Khám phá thêm: Thơ về hoa đồng tiền - Vẻ đẹp rạng rỡ và kiêu sa

    Hương vỡ

    Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

    Đêm xuống đợi trăng, chờ Quỳnh nở
    Thâu canh lặng lẽ gác mái buồn
    Đông phong gờn gợn lòng viễn xứ
    Đùa cợt vai gầy với gió tuôn

    Đêm nay thức trắng đợi hương Quỳnh
    Hoa lòng một đóa vỡ trong tôi
    Khói thuốc canh tàn rơi lả tả
    Một chút tình vương trên mắt môi

    Mưa đêm phố vắng đèn vàng nhạt
    Lất phất đông sang rét buốt sầu
    Đợi vầng trăng tới, tình cô quạnh
    Hoa đã đơm chưa? Nguyệt khuất đầu!

    Đêm nay chắc lẽ chẳng có Quỳnh
    Mưa rơi nhiều quá phố thêm sâu
    Gác nhỏ không trăng, hồn hoa lạnh
    Đã vỡ tan tành buổi biệt nhau…

    Quỳnh hoa

    Tác giả: Trịnh Thanh Hằng

    Tấm thân trong trắng ngọc ngà
    Ẩn trong bóng tối thướt tha yêu kiều
    Ánh trăng mờ ảo liêu xiêu
    Nhẹ nhàng e ấp trốn chiều hẹn đêm.

    Chàng trăng nấn ná ở thêm
    Thủ thỉ tình khúc dịu êm bên nàng
    Quỳnh Hoa e ấp khẽ khàng
    Trăng ơi xin hãy nhẹ nhàng với hoa.

    Chắt chiu ngày nọ tháng qua
    Một đêm dâng hiến kiếp hoa cho người
    Trăng vàng vén gió mỉm cười
    Lung linh huyền ảo mỗi người với ta.

    Những lời ong bướm thiết tha
    Ta đây Quỳnh đấy hai ta mặn nồng
    Một đêm ảo diệu hư không
    Quỳnh Hoa hé nụ nuốt lòng ánh trăng.

    Nàng và hoa quỳnh

    Tác giả: Nguyễn Lan Hương

    Nàng ghé mặt hít mùi hương diệu vợi
    Quỳnh nhẹ buông từng cánh muốt lả lơi
    Thu run rẩy giấu mình trong lá biếc
    Đêm xạc xào gọi trăng đến chơi vơi.

    Nàng nhẹ gót sợ chạm vào đêm vắng
    Mặc mùi hương dan díu với mây ngàn
    Quỳnh thổn thức xòe tung muôn cánh trắng
    Sợ ban mai màu nắng sẽ vội tan.

    Nàng lặng lẽ soi vào gương kí ức
    Quỳnh bung hương cháy hết để lụi tàn.

    Dịu dàng một thoáng nàng và hoa quỳnh chớm nở
    Dịu dàng một thoáng nàng và hoa quỳnh chớm nở

    Thơ ngắn về hoa quỳnh

    Có loài hoa 

    Tác giả: Phạm Hồng Giang

    Có loài hoa luôn chỉ nở về đêm
    Chờ trăng xuống ướt môi mềm trinh nữ
    Trắng tinh khôi chẳng bao giờ níu giữ
    Em mãi là em như thế tự bao giờ.

    Có loài hoa đẹp tựa những vần thơ
    Uống ánh trăng thẫn thờ người mặc khách
    Ngát hương thơm dâng cho đời trong sạch
    Một chút thôi xin đừng trách mau tàn.

    Có loài hoa duy nhất ở thế gian
    Là em đó hoà tan vào đêm vắng
    Đợi nguyệt soi toả hương thơm thầm lặng
    Dâng cho đời trong trắng lúc tàn canh.

    Có loài hoa như làn gió mong manh
    Nở sớm tàn mau chòng chành cô lẻ
    Giăng mắc hương đời canh khuya lặng lẽ
    Thoáng vấn vương khe khẽ tuổi trăng tròn.

    Có loài hoa như thiếu nữ còn son
    Chờ ai đó....
    Héo mòn.....
    Đêm khuya vắng!

    Ước được xem quỳnh nở

    Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

    Có một loài hoa đã mãi nghe tên
    Nhưng cũng mới chỉ nhìn qua tranh ảnh
    Có người bảo - đó loài hoa đỏng đảnh
    Cứ giấu mình để lánh mặt vào đêm.

    Có lẽ thế nên Nữ hoàng bóng đêm
    Được gọi thay cái tên Hoa Quỳnh đó
    Dù rất muốn ngắm nhìn Hoa Quỳnh nở
    Nhưng phải chờ đâu đó lúc buổi đêm.

    Nhìn cuống hoa - phủ một lớp đỏ cam
    Cong mềm mại dáng thanh kèn Trumpet
    Nghe người kể với mùi hương riêng biệt
    Để bao người da diết mãi còn mong.

    Màu cánh trắng sáng trong dưới ánh trăng
    Hoa chỉ nở trong vòng đời 2 tiếng
    Với vẻ đẹp thanh tao và quyến luyến
    Để người ta say đến độ lạ lùng.

    Uống rượu, ngắm trăng chờ đợi thưởng Quỳnh
    Là thú vui rất tình đầy mơ mộng
    Một niềm vui thêm đắm say cuộc sống
    Để trào dâng bao ước vọng khát khao.

    Ước ao muốn có một buổi đêm nào
    Được ngắm trăng sao ngắm hoa Quỳnh nở
    Chỉ một lần thôi trong đời biết rõ
    Đắm say, lụi tàn ranh giới nhỏ nhoi!

    Đêm mơ hoài một lần ước được xem quỳnh nở
    Đêm mơ hoài một lần ước được xem quỳnh nở

    Quỳnh hương

    Tác giả: Trần Lực

    Hãy là đóa quỳnh ngát hương đời em nhé
    Vực dù sâu sẽ có cách vượt qua
    Biết rằng em yếu đuối phận đàn bà
    Nhưng sâu thẳm đừng mong manh lá cỏ...

    Biển chiều nghiêng, mắt nhớ ai màu đỏ
    Hay thương đời, thương về chốn xa xôi
    Hãy vững tin, ngước nhìn cuối chân trời
    Bình minh sẽ chói lòa trong mắt biếc...

    Quỳnh khai

    Tác giả: Phan Thúc Định

    Độc lộ phong du du
    Hoa Quỳnh khai bán dạ
    Nguyệt thượng sơn vọng bái
    Quỳnh tiếu tiếu tiên gia.

    Đêm buông tiếng dế thở dài
    Quỳnh như trinh nữ trâm cài tóc xanh
    Đợi trăng nghiêng rót ngọt lành
    Miệng cười chúm chím nửa vành làm duyên.

    Trăng lên ngó xuống trước thềm
    Thẹn thùng bẽn lẻn quỳnh mềm mềm môi
    Em buông vạt tóc lưng trời
    Anh giơ tay hứng bời bời trăng trong.

    Thầm thì quỳnh rủ tình nhân
    Chảy vào bậc cửa cởi trần xiêm y
    Men tình chếnh choáng xuân thì
    Quỳnh buông bỏ hết cho đi ngọc ngà!

    Em say mê mẫn ngọc Hoa!
    Anh si ngơ ngẩn trước tòa thiên nhiên
    Một lần chìm đắm cõi tiên
    Mình ngắm quỳnh nở trước hiên nhà mình!

    Dạ quỳnh

    Tác giả: Trương Túy Anh

    Nửa đêm Quỳnh lơi lả

    Bung cánh lụa tỏa hương

    Quyện vào trong cánh gió

    Đọng lại thành giọt sương.

    Hoa gửi lại tình thương

    Cho người trăm năm ấy

    Sắc mỹ miều, nồng cháy

    Một cuộc tình mong manh.

    Đêm về khuya se lạnh

    Sưởi chút ấm cho anh

    Tặng hết hương cho đời

    Trọn tình hoa chung thủy.

    Tỏa sáng trong tối là dạ quỳnh giữa bao loài
    Tỏa sáng trong tối là dạ quỳnh giữa bao loài

    >>> Khám phá thêm: Thơ về hoa dã quỳ vàng rực nở giữa cao nguyên

    Màu trắng hoa quỳnh

    Tác giả: Băng Nguyệt

    Cánh hoa quỳnh trắng một màu
    Đơn sơ tinh khiết mang nhiều nỗi đau
    Đêm thâu bên vạn vì sao
    Tìm ko đuợc nữa trăng vàng năm xưa.......

    Cánh hoa quỳnh rũ dưới mưa
    Tơ lòng đan mãi vẫn thưa rạc rời
    Người xa như cánh chim trời
    Lồng son vọng mãi một đời tìm ai...

    Hoa quỳnh ai nỡ đoạ đày
    Bao giờ rực rỡ giữa ngày nắng tươi
    Bao giờ lại thắm tiếng cười
    Bao giờ lại nói nữa lời nhớ nhung.

    Hoa quỳnh rơi rụng đầy sân
    Bước chân lữ khách xa dần từ đây
    Ân tình gửi lại gió mây
    Hoa quỳnh nở hết đêm nay rồi ....tàn ......!

    Hoa quỳnh

    Tác giả: Thanh Thanh Ngọc

    Hoa Quỳnh như tiếng thở dài
    Nửa đêm thức giấc gọi ai thì thầm
    Dịu dàng cánh khép mi cong
    Giọt sương khe khẽ nằm trong lòng nàng
    Nhìn em thương đến mênh mang…
    Dưới trời vắng lặng – đêm giăng giăng tình
    Hỡi em chớ khép lòng mình
    Để anh ôm nặng chữ tình vào thơ
    Để anh cứ mãi ngu ngơ…
    Thả làn khói bạc thẫn thờ vì em…

    Như đóa quỳnh hương

    Tác giả: Nhật Quán

    Tha thiết ân tình đọng thiết tha
    Mà sao chẳng hiểu bạn sao mà
    Bể dâu mộng buổi tàn dâu bể
    Xa cách mơ ngày bỏ cách xa

    Ước nguyện cùng nhau tròn nguyện ước
    Ca tình viết trọn bản tình ca
    Xế chiều hạnh phúc trong chiều xế
    Hoa nở – Quỳnh Hương đêm nở hoa!

    Thơ về hoa quỳnh nở

    Màu trắng hoa quỳnh 2

    Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

    Dào dạt hương nồng trong gió trong
    Thanh tao sắc trắng chẳng đỏ hồng
    Nửa đêm chờ đợi vầng trăng sáng
    Cùng nguyệt tự tình giữa đêm không

    Thờ ơ sắc bướm đẹp mơ màng
    Chẳng hề vương vấn lũ ong hoang
    Giữ trọn trong tim hồn tinh khiết
    Khép áo quay đầu nắng vàng loang

    Quỳnh yêu đêm tối tự bao giờ
    Mà người thi sĩ phải làm thơ?
    Quỳnh gói tâm tư nào xa lắm
    Nên lòng thi sĩ vẫn hoài mơ!


    Say mê trong trẻo màu trắng hoa quỳnh dịu êm

    Hương quỳnh 2

    Tác giả: Trần Lực

    Hãy là đóa quỳnh ngát hương đời em nhé
    Vực dù sâu sẽ có cách vượt qua
    Biết rằng em yếu đuối phận đàn bà
    Nhưng sâu thẳm đừng mong manh lá cỏ...

    Biển chiều nghiêng, mắt nhớ ai màu đỏ
    Hay thương đời, thương về chốn xa xôi
    Hãy vững tin, ngước nhìn cuối chân trời
    Bình minh sẽ chói lòa trong mắt biếc...

    Kiếp hoa 

    Tác giả: Nguyễn Đỗ Lưu

    Hoa quỳnh, sao nở giữa đêm ?
    Phải vì e thẹn hay duyên bẽ bàng ?
    Chung quanh đêm tối giăng màn,
    Là khi ong mật bướm vàng nghỉ ngơi.

    Trời làm khắc nghiệt chi trời ?
    Để ai khôn đến trả lời cho nhau.
    Xót hoa thầm nở đêm sầu,
    Mới khoe trinh bạch đã đau héo tàn!

    Đem theo cả cái hồng nhan,
    Không nghe ai chạnh thở than nỗi mình.

    Hoa nở theo trăng

    Tác giả: Tế Hanh

    Trước hiên một đóa hoa quỳnh
    Chờ trăng sắp nở, rung rinh búp đầy.
    Ngoài hiên lấp loáng sau cây
    Mảnh trăng mười chín hé mây hiện dần.

    Thời gian như sợi chỉ giăng
    Không gian như bản nhạc dâng hài hòa
    Bỗng từng cao trăng hiện ra
    Cũng là vừa lúc đóa hoa nở bừng.

    Trên hoa trăng sáng một vùng
    Dưới trăng hoa nở bừng bừng nhụy bông
    Hoa là trăng đậu cành cong
    Trăng là hoa ngự trời trong ngời ngời.

    Hoa trăng với lại hồn tôi
    Phút giây hư thực đất trời trôi qua.
    Đến khi thức dậy nhìn ra
    Ánh trăng vừa tắt, sắc hoa vừa tàn.


    Dịu dàng cuộc sống như hoa nở theo trăng bay

    Ngắm hoa quỳnh nở

    Tác giả: Hoàng Lê Nguyên

    Tiếng sáo đâu đây lại vọng về
    Giữa trời vằng vặc mảnh trăng quê
    Ngọt ngào hương bưởi vườn ai đó
    Lóng lánh sương buồn nặng cánh lê

    Ta thức cùng trăng đón đợi hoa
    Từng cánh tinh khôi lụa nõn nà
    Hương nhẹ thoáng bay ta cứ ngỡ
    Lối cũ vườn xưa bước ai qua

    Có lẽ đêm nay chỉ một mình
    Ta ngồi chờ đợi nụ hoa xinh
    “Nguyệt hạ mỹ nhân” đêm nay nở
    Thoáng chốc lại tàn quá mỏng manh

    Chỉ nở về đêm sáng lại tàn
    Bừng hương diễm tuyệt dưới trời trăng
    Đón ánh bình minh hoa héo rũ
    Gục đầu, khép cánh, nhụy hoa phong

    Lại một đêm trăng nữa qua rồi
    Ngắm hoa quỳnh nở một lần thôi
    Sao ở trong ta buồn đến thế
    Nhìn nụ hoa tàn như lệ rơi

    Ta hỏi cùng ai được một lần
    Ngắm hoa Quỳnh nở giữa đêm trăng
    Có nghe ray rứt và thương tiếc
    Có đọng trong lòng chút vấn vương.

    Quỳnh nở trên cao

    Tác giả: Trương Tuấn Phương

    Đêm nay quỳnh nở trên cao
    Cỏ cây bất chợt xôn xao lạ thường
    Khoảng sân ngào ngạt mùi hương
    Gió mơn man những giọt sương trên cành

    Con tim chao đảo, tròng trành
    Muốn quên ai đó… chẳng đành… lại thôi!
    Nghiêng nghiêng nửa mảnh trăng côi
    Còn đâu giấc mộng chung đôi thuở nào!

    Đêm nay quỳnh nở trên cao
    Tôi gom thương nhớ gửi vào tháng năm…

    Đợi hoa quỳnh nở

    Tác giả: Hoài Quang Phương

    Thức đợi hoa quỳnh nở
    Tiếng chuông đổ chuyển ngày
    Môi hoa còn e lệ
    Ánh sao nhìn ngất ngây

    Gió cong theo chiều lá
    Từng giọt đợi thấm vào
    Nụ hoa ra chồi mộng
    Trăng quỳnh nở ước ao

    Lo cơn giông chao đảo
    Lo ngọn gió vô thường
    Lo cái tia nắng đốt
    Đêm cạn đợi quỳnh hương

    Ngày gầy em đi vắng
    Lo không kịp trở về
    Khi chồi hoa mở cánh
    Thức rồi vẫn còn mê

    Ai rắc miền sao sáng
    Trăng Rằm lên thục hiền
    Gió cũng chờ quỳnh nở
    Mắt ai đành ngủ yên?

    Cả một đời người chỉ để đợi hoa quỳnh nở
    Cả một đời người chỉ để đợi hoa quỳnh nở

    Dù chỉ nở trong chốc lát, hoa quỳnh vẫn để lại dấu ấn khó quên trong lòng người yêu thơ. Những bài thơ về hoa quỳnh là bản giao hưởng nhẹ nhàng của đêm, của sự chờ đợi và những rung động tinh tế.

     

    Bình luận