Những vần thơ phố cổ Hà Nội đậm chất thơ và tình

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Phố cổ Hà Nội – nơi lưu giữ những tầng sâu ký ức, những con phố nhỏ mang hồn xưa cũ luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca. Những bài thơ về phố cổ Hà Nội mang đến sự bình yên, hoài niệm và đầy chất thơ trong từng con chữ.

    36 phố phường Hà Nội

    Rủ nhau chơi khắp Long thành,
    Ba mươi sáu phố rành rành chẳng sai:
    Hàng Bồ, hàng Bạc, hàng Gai,
    Hàng Buồm, hàng Thiếc, hàng Hài, hàng Khay,
    Mã Vĩ, hàng Điếu, hàng Giày,
    Hàng Lờ, hàng Cót, hàng Mây, hàng Đàn,
    Phố Mới, Phúc Kiến, hàng Than,
    Hàng Mã, hàng Mắm, hàng Ngang, hàng Đồng,
    Hàng Muối, hàng Nón, Cầu Đông,
    Hàng Hòm,hàng Đậu, hàng Bông, hàng Bè,
    Hàng Thùng, hàng Bát, hàng Tre,
    Hàng Vôi, hàng Giấy, hàng The, hàng Gà,
    Quanh đi đến phố hàng Da,
    Trải xem phường phố, thật là cũng xinh.
    Phồn hoa thứ nhất Long Thành,
    Phố giăng mắc cửi, đường quanh bàn cờ.
    Người về nhớ cảnh ngẩn ngơ,
    Bút hoa xin chép nên thơ lưu truyền.

    Bài thơ về phố cổ Hà Nội 36 phố phường Hà Nội
    Bài thơ về phố cổ Hà Nội 36 phố phường Hà Nội

    Đi trong phố cổ Hà Nội

    Chân đi trong phố, hồn trên mái xưa

    Mái rêu âm dương nắng chiều ngả bóng

    Mùi thơm hoa mộc hay hoa móng rồng

    Mùi thơm bâng khuâng thơm từ trí nhớ

    Hàng Đường, hàng Ngang cái thời voi ngựa

    Xa đã rất xa gần lại rất gần

    Chân đi trong phố hồn trên mái xưa

    Những cửa bức bàn những đèn dầu lạc

    Mái tóc đuôi gà trên vai lụa bạch

    Người như trong tranh ta như trong mơ

    Hồn trên mái xưa những căn nhà cổ

    Lòng ta vẫn ở tai ta vẫn nghe

    Hỡi em váy đầm tóc xoăn mắt tím

    Có về xa thẳm nón thúng quai thao

    Thời nảo thời nao tiếng gà giữa ngọ

    Má em thì hồng môi em thì lửa

    Cha mẹ thì già nắng ngả cành dâu

    Hồn ta là nhà thân ta đến ở

    Đi đâu về đâu hỡi vầng ngói cổ

    Phố thành giấc ngủ cho ta nằm mê

    Hà Nội

    Tác giả: Trần Đăng Khoa

    Hà Nội có chong chóng
    Cứ tự quay trong nhà
    Không cần trời thổi gió
    Không cần bạn chạy xa

    Hà Nội có nhiều hoa
    Bó từng chùm cẩn thận
    Mấy chú vào mua hoa
    Tươi cười ra mặt trận

    Hà Nội có Hồ Gươm
    Nước xanh như pha mực
    Bên hồ ngọn Tháp Bút
    Viết thơ lên trời cao

    Hà Nội có nhiều hào
    Bụng súng đầy những đạn
    Và có nhiều búp bê
    Bóng tròn cho các bạn

    Hà Nội có tàu điện
    Đi về cứ leng keng
    Người xuống và người lên
    Người nào trông cũng đẹp

    Mấy năm giặc bắn phá
    Ba Đình vẫn xanh cây
    Trăng vàng chùa Một Cột
    Phủ Tây Hồ hoa bay...

    Lang thang chiều Hà Nội

    Tác giả: Mạc Phương

    Hà Nội chiều nay trong tiết cuối đông
    Cái nắng hanh làm đỏ hồng đôi má
    Vết chân chim hằn sâu thêm vất vả
    Xếp loằng ngoằng che cả nét tươi xinh.

    Hà Nội với em chẳng chút thịnh tình
    Những bước chân một mình nơi bệnh viện
    Mặt mũi nhọ nhem chẳng màng thể diện
    Chỉ buồn phiền đang mải miết chạy đua.

    Hà Nội chiều nay méo ngọn gió lùa
    Trên đường phố như cợt đùa nỗi khổ
    Em lang thang gót buồn băng qua phố
    Tự rặn mình…phải cố để mà vui.

    Bài thơ về phố cổ Hà Nội Lang thang chiều Hà Nội
    Bài thơ về phố cổ Hà Nội Lang thang chiều Hà Nội

    >>> Khám phá thêm: Những vần thơ tri ân thầy cô giáo chủ nhiệm đầy cảm xúc

    Ba mươi sáu phố phường

    Tác giả: Thái Thăng Long

    Hàng Buồm chẳng còn cánh buồm
    Thuyền đậu nơi nào em đến
    Sông Hồng cách xa biền biệt
    Bãi ngô cát trắng mùa xuân.

    Hàng Chuối
    Đâu còn có chuối
    Vài cây cơm nguội trăm tuổi
    Lác đác những chú chim sâu.

    Hàng Nâu
    Rồi sang hàng Lược
    Lược chải tóc em ngày xưa.
    Áo trắng tóc dài trên phố.
    Hương chanh hương cốm mùa thu.

    Hàng Đào hoa đào mấy độ?
    Hàng Bạc tìm thợ làm vàng.
    Hàng Cót rẽ về hàng Than.
    Hàng Da em tìm giầy dép.

    Hàng Nón nón trắng dập dờn
    Hàng Bông nào còn bông vải
    Hàng Gai đàn ai đêm tối
    Văng vẳng mấy giọng hát đào

    Hàng Mã chợ hoa ngày Tết
    Hoa hồng đào thế Nhật Tân.
    Run run rét về trong mắt
    Mê hồn những sắc những hoa

    Ta yêu mái nhà phố Phái

    Nguệch ngoạc đơn sơ tài hoa.
    Ta yêu hàng cây bờ cỏ
    Tháp Bút viết suốt ngàn năm.

    Hồ Gươm Rùa vàng đã nổi
    Mùa xuân em có về không?

    Phố đêm Hà Nội

    Tác giả: Triệu Phú Tình

    Hà Nội trời đêm nay thật dịu mát
    Mới đầu hè ve đã hát nỉ non
    Phố Khâm Thiên trên ngõ nhỏ con con
    Hàng xén muộn vài người còn qua lại

    Điếu thuốc tàn mắt mơ màng xa ngái
    Nhớ Hà Nội nhớ em gái thuở nao
    Chén trà đặc khiến dạ thêm cồn cào
    Vì sẵn có tình ai trao khắc khoải.

    Con phố này vẫn tồn tại mãi mãi
    Trong lòng tôi giữ lại những thân quen
    Đêm buông xuống phố đã rực sắc đèn
    Vài hạt mưa lắt lay xen màu nhớ.

    Ta cảm nhận phố như đang nức nở
    Khóc cùng mưa than thở chuyện ngày qua
    Hà Nội ơi giờ ai đã đi xa
    Ta đồng cảm thương phố già vẫn đợi.

    Ta cũng buồn khi phố hoài chới với!

    Thu Hà Nội chờ anh

    Tác giả: Lê Mỹ Hường

    Hà Nội đã vào thu rồi, anh có biết không?
    Lá vàng đỏ rụng rơi dài cuối phố
    Heo may khẽ thổi qua con ngõ nhỏ
    Nơi có em đang ngóng đợi anh về…

    Hà Nội thu về đẹp đến say mê
    Nắng hong nhẹ, đàn bồ câu nhặt thóc
    Liễu bên hồ ngả nghiêng xõa tóc
    Cây cơm nguội vàng chùm lá nhỏ xinh xinh.


    Hà Nội thu chào đón ánh bình minh
    Thạch thảo tỏa bên thềm hạt nắng
    Hương sữa nồng thơm mặc lòng ai trống vắng
    Khắc khoải, chờ mong một lời ước hẹn thề…

    Hà Nội thu về, nhâm nhi cà phê
    Nghe điệu nhạc bâng khuân tràn nỗi nhớ
    Se sắt lòng thương yêu về một thủa

    Hà Nội giao mùa giói đã gọi thu sang!

    Mùa thu Hà Nội đẹp thật dịu dàng
    Hương cốm gói trong lá sen thơm phức
    Cúc khoe sắc nhẹ nhàng đánh thức
    Người đi xa Hà Nội mãi chưa về…

    Thu rải mật óng ả cả triền đê
    Cánh đồng vàng thơm mùi hương lúa chín
    Em nắm tay anh xốn xang, bịn rịn
    Hẹn mùa thu sang, tàu sẽ cập bờ.

    Về thôi anh – Thu Hà Nội đang chờ…!

    Bài thơ về phố cổ Hà Nội Thu Hà Nội chờ anh
    Bài thơ về phố cổ Hà Nội Thu Hà Nội chờ anh

    Hà Nội mùa thu của em

    Em ra Hà Nội lúc mùa vào Thu
    Thoảng mùi hương hoa sữa bay khắp phố
    Đường Hoàng Diệu trải thảm vàng lá đổ
    Thu nhẹ nhàng đón em đấy phải không?

    Hà Nội cổ kính với những mái đình cong
    Dịu dàng sắc hoa Thu vàng Cúc nở
    Em bên anh thẹn thùng bở ngỡ
    Cô gái miền Nam đến Hà Nội lần đầu.

    Nhìn phố phường thấy lạ lẫm chi đâu
    Dọc Hồ Gươm liễu nghiêng mình soi bóng
    Hà Nội của anh, Hà Nội em mong ngóng
    Được một lần về để ra mắt thầy u.

    Em về cùng anh giữa se lạnh sắc Thu
    Giữa yêu thương có một vòng tay ấm
    Hà Nội từ nay sẽ không còn lạ lẫm
    Vì giữa Thu vàng còn hơi ấm thân quen.

    Chiều Hà Nội

    Tác giả: Lê Quang

    Hà nội phố chiều lênh đênh
    Thèm nghe tiếng bước chân mềm của em
    Bên Hồ Tây gió như quen
    Mùi hương tóc ướp cả đêm trăng buồn.

    Vài con đường lá trôi suông
    Nhặt lên một chiếc chợt thương mắt người
    Vời trông tận cuối chân trời
    Bóng chim tăm cá hút hơi thở dài.

    Chiều nội phố nghiêng bờ vai
    Phía em có đọng một vài sợi tơ
    Nối tình vào giữa câu thơ
    Năm ô cửa gió ngẫn ngơ một mình.

    Một dòng kỉ niệm vô tình
    Gieo lên vạt nắng linh đinh trở về
    Ai còn ấp ủ câu thề
    Để chiều Hà Nội đê mê giữa hồn.

    Hồi ức xưa Hà Nội

    Tác giả: Võ Sơn Lâm

    Hà Nội ơi! Nhớ một chiều tháng sáu
    Cơn mưa buồn khắc sâu hình bóng em
    Những kỷ niệm xưa tràn về đầy ắp
    Trong ký ức, chiều mưa nồng đượm...

    Đi dạo phố, ta cùng nhau bước đi
    Đèn đường lung linh, xe cộ hối hả
    Mùi hoa sữa nồng thắm trên vỉa hè
    Tiếng ve râm ran, chiều đang về...

    Tết thiếu nhi, ta ghé thăm Hàng Mã
    Lồng đèn rực rỡ, niềm vui sum họp
    Ấu thơ qua, hồn buồn thoảng nhẹ lướt
    Cuộc sống xưa, niềm vui ngọt lịm...

    Hà Nội là nơi thức tỉnh niềm tin
    Trái tim hồng mở cửa ánh bình minh
    Thành phố hôm nay tươi đẹp lung linh
    Ánh mắt thắm tình bè bạn hòa quyện.

    Nhớ ngày xưa, chiến tranh bủa vây
    Tiếng máy bay rống loạn trên bầu trời
    B52 tan tác, rơi vỡ nơi xa xôi
    Hà Nội Điện Biên máu lửa đèn hồng!

     

    Bài thơ về phố cổ Hà Nội Hồi ức xưa Hà Nội
    Bài thơ về phố cổ Hà Nội Hồi ức xưa Hà Nội

    >>> Khám phá thêm: Những áng thơ bất hủ ca ngợi tấm lòng vĩ đại của Bác

    Hà Nội Phố 

    Tác giả: Bằng Lăng Tím

    Hà Nội phố chiều nay vương nắng nhẹ
    Gió xào xạc lay khẽ cánh hoa rơi
    Hồ Tây xanh in bóng cả khung trời
    Đường gốm xứ ta một thời qua đó.

    Phố chiều nay sữa thơm nồng đua nở
    Hạ qua rồi Cúc rạng rỡ mùa thu
    Liễu ven hồ theo nhịp sóng hát ru
    Hoàng hôn tím dải sương mù nhẹ trải.

    Tiếng chuông ngân theo gió chiều vọng lại
    Đền Ngọc Sơn còn mãi với thời gian
    Trời biếc xanh gọi tia nắng ngập tràn
    Heo may lạnh gió mơn man tóc rối.

    Hà Nội phố đang từng ngày thay đổi
    Ba sáu phố phương vươn tới tầm cao
    Phố Hàng Bông, Hàng Bạc, đến Hàng Đào
    Đường Thanh Niên ngọt ngào hương mùa sữa

    Hà Nội phố trái tim hồng chan chứa
    Anh thấy không bên ô cửa nhà ai
    Hoa tình yêu đua sắc nở trang đài
    Màu tím ấy theo ta hoài năm tháng.

    Chiều Hà Nội

    Tác giả: Lê Quang

    Hà nội phố chiều lênh đênh
    Thèm nghe tiếng bước chân mềm của em
    Bên Hồ Tây gió như quen
    Mùi hương tóc ướp cả đêm trăng buồn.

    Vài con đường lá trôi suông
    Nhặt lên một chiếc chợt thương mắt người
    Vời trông tận cuối chân trời
    Bóng chim tăm cá hút hơi thở dài.

    Chiều nội phố nghiêng bờ vai
    Phía em có đọng một vài sợi tơ
    Nối tình vào giữa câu thơ
    Năm ô cửa gió ngẫn ngơ một mình.

    Một dòng kỉ niệm vô tình
    Gieo lên vạt nắng linh đinh trở về
    Ai còn ấp ủ câu thề
    Để chiều Hà Nội đê mê giữa hồn.

    Thu Hà Nội

    Tác giả: David Bùi

    Hà Nội chiều nay rực nắng vàng
    Thu tràn phố nhỏ gọi mùa sang
    Đầm sen vẫn thắm ngàn hoa nở
    Cảnh sắc như mơ giữa địa đàng

    Hồ Tây sóng vỗ như lời nhạc
    Trấn Quốc chùa thiêng đẹp ngỡ ngàng
    Ở mãi nghìn năm cùng đất Việt
    Tháp rùa, Tứ trấn vẫn còn đang

    Hà Nội thu về thật xuyến xao
    Trời xanh vẫy gọi nắng dâng trào
    Nhà bên lá rụng vương đầy ngõ
    Liễu rủ quanh hồ đẹp xiết bao

    Thu về phố cũng dạt dào say
    Nhẹ bước chân son rộn rã ngày
    Buổi tối hoa đèn thêm rực rỡ
    Nao lòng lữ khách ghé về đây

    Hoa sữa thơm nồng như muốn ngỏ
    Tình yêu Hà Nội mãi dâng đầy
    Và em đã hẹn mùa thu ấy
    Gọi khẽ anh về dạ ngất ngây.

    Bài thơ về phố cổ Hà Nội nhẹ nhàng Thu Hà Nội
    Bài thơ về phố cổ Hà Nội nhẹ nhàng Thu Hà Nội

    Em có về Hà Nội

    Tôi hối hả giữa chiều thu Hà Nội

    Qua Chương Dương mát rượi gió sông Hồng

    Những phố cổ rêu phong viền mái ngói

    Đón tôi về với Hàng Bạc, Hàng Bông...

    Hà Nội dẫu từng ngày bao biến đổi

    Hồ Gươm xanh - xanh mãi liễu buông xanh

    Người náo nức cùng thu đi rất vội

    Tôi tìm em - bông cúc trắng riêng mình!

    Em có đón thu về - thu Hà Nội ?

    Sao chiều nay em chẳng tới Hồ Tây!

    Trời xanh biếc, mặt hồ xanh vời vợi

    Những tòa cao soi bóng giữa mây bay!

    Con thuyền nhỏ tay ai chèo bối rối

    Để lòng tôi với Hà Nội xốn xang!

    Thu chậm lại cho tôi chờ em tới

    Em có về Hà Nội với thu không ?

    Dù thời gian trôi qua, phố cổ Hà Nội vẫn sống mãi trong thơ ca và trong tim bao người yêu mảnh đất ngàn năm văn hiến. Những bài thơ về phố cổ như lời nhắc nhở ta gìn giữ vẻ đẹp xưa giữa nhịp sống hiện đại hôm nay.

    Bình luận