Logo hocsinhgioi.vn

Bài thơ "Xuất gia gieo duyên" và nỗi lòng tiễn biệt

Trọng Luân Trọng Luân
Mục lục

Có những cuộc chia tay không nước mắt, không lời oán trách, chỉ có những lời thơ khắc khoải như trong bài thơ "Xuất gia gieo duyên". Một cuộc rời xa để bước vào cõi thanh tịnh, nhẹ bước về phía ánh đạo vàng.

Nội dung bài thơ Xuất gia gieo duyên

Đời chen lộn trăm ngàn phiền não

Nay bước vào cửa Đạo nhiệm mầu

Thành tâm thế phát, cạo đầu

Rũ bao lậu hoặc bấy lâu bám mình.

 

Con xa lánh thất tình lục dục

Con dứt trừ lòng tục, tánh phàm

Bấy lâu ngũ dục muốn ham

Nay con thức tỉnh tánh tham xin chừa.

 

Nương cõi Tịnh sớm trưa tu niệm

Nguyện xa lìa tập nhiễm thế gian

Bao nhiêu tâm sự ngổn ngang

Rụng theo dây chuỗi hạt tràng Nam – mô.

 

Thân sắc giả điểm tô chi lắm?

Cõi hồng trần chìm đắm mà đau

Nay con kịp tỉnh hồi đầu

Đạo tràng an tịnh, dồi trau tu trì.

 

Bao kiếp sống sân si tội lỗi

Từ thuở nào trôi nổi dây dưa

 

Thói hư tật xấu xin chừa

Tịnh tâm lắng đọng cơn mưa Pháp lành.

 

Bao ngày tháng tranh danh, đoạt lợi

Đều phù du mây nổi đầu ghềnh

Nay con mặc kệ xuống lên

Ít muốn, biết đủ tinh thần định an.

 

Khắp ba cõi ngập tràn lửa cháy

Ham vui gì, lo chạy thoát thân

Đớn đau sinh tử bao lần

Hồng trần giả tạm phải cần bỏ buông.

 

Thị phi rụng theo chuông buổi sáng

Nghiệp chướng vơi nhờ Sám buổi chiều

Lòng con thanh thản bao nhiêu

Nhờ ơn Tam Bảo, cao siêu Đạo mầu.

 

Lòng chuyên chú một câu niệm Phật

Không phan duyên tất bật bên ngoài

Lắng nghe hơi thở ngắn dài

Sắc Không quán chiếu, miệt mài công phu.

 

Nay biết Đạo lo tu kẻo trễ

Một đời người chớ để luống trôi

Lênh đênh sáu nẻo luân hồi

Chèo thuyền Bát Nhã vượt ngoài trầm luân

 

Con tâm niệm Bốn Ân đền trả

Ân sanh thành cao cả mẹ cha

Ân Tam Bảo, ân quốc gia

Ân chư thiện tín gần xa cúng dường.

 

Con nguyện đi trên đường giải thoát

Con đường xưa Đức Phật khai quang

Không còn chấp mắc, tâm an

Tương rau đạm bạc nhẹ nhàng nơi thân.

 

Phước duyên lớn một lần tu học

Một lần theo gương bậc xả ly

Chân không ôm bát ra đi

Không còn ràng buộc điều chi ở đời.

 

Con thể nghiệm thảnh thơi vững chãi

Về nơi đây tìm lại chính Ta

Bấy lâu lung lạc phương xa

Nay con gặp lại người Cha thuở nào.

 

Kể từ nay sống sao đáng sống

Con tỉnh rồi giấc mộng Nam Kha

Gieo duyên một thuở xuất gia

Con sống trọn vẹn chan hòa Tăng thân.

 

Rồi mai đây bước chân khắp chốn

Con mang theo kỷ niệm hành trình

Gắng tu tự độ chính mình

Con nguyền độ hết chúng sinh muôn loài.

                                           Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh, tháng Bảy, Bính Thân PL 2560

                                           Thích Đồng Trí

Bài thơ xuất gia gieo duyên cảm động lòng người
Bài thơ xuất gia gieo duyên cảm động lòng người

>>> Tham khảo thêm: 

Tuyển tập bài thơ vĩnh biệt anh trai lay động lòng người

Ý nghĩa của bài thơ "Uống nước nhớ nguồn" trong đời sống

Với "Xuất gia gieo duyên", người ta học cách buông không phải vì quên, mà vì hiểu. Hiểu rằng hành trình tâm linh bắt đầu bằng bước từ biệt để chạm đến miền an nhiên cuối cùng.

Chia sẻ:
Trọng Luân
Trọng Luân

Trọng Luân là một người đam mê văn học, chuyên chia sẻ kiến thức và cảm hứng đọc sách qua các bài viết phân tích sâu sắc trên mạng xã hội và blog cá nhân. Anh thường hướng đến việc giúp người đọc hiểu rõ giá trị tư tưởng và nghệ thuật của tác phẩm, đặc biệt trong chương trình Ngữ văn phổ thông. Với lối trình bày logic, gần gũi, Trọng Luân được đông đảo học sinh và giáo viên tin tưởng, theo dõi để học tập và tham khảo.

Bình luận

M
Minh Anh 12:32:44 04-06-2026

Tiêu đề nghe đã thấy day dứt rồi. Bài thơ "Xuất gia gieo duyên" có lẽ là một góc nhìn rất đặc biệt về sự chia ly, không chỉ đơn thuần là tiễn người thân đi tu.

T
Thanh Mai 06:29:33 05-06-2026

Nỗi lòng tiễn biệt... nghe thật quen thuộc. Ai mà chẳng có những lần phải tiễn biệt, dù là đi xa hay xa mãi. Bài thơ này chắc chạm đến trái tim nhiều người.

H
Hoàng Nam 19:47:18 05-06-2026

Tác giả có thể chia sẻ thêm về nguồn gốc hay bối cảnh ra đời của bài thơ "Xuất gia gieo duyên" không ạ? Em tò mò quá.

N
Ngọc Hà 00:58:14 07-06-2026

Mình rất thích cách dùng từ "gieo duyên" trong tiêu đề. Nó mang một ý nghĩa tích cực hơn là chỉ đơn thuần là sự ra đi.

Q
Quang Vinh 05:21:37 08-06-2026

Bài viết này gợi cho mình nhớ đến những câu chuyện về tình mẫu tử, tình cha con khi người con quyết định theo con đường tâm linh. Chắc hẳn người ở lại sẽ rất buồn.

T
Thu Trang 00:57:03 09-06-2026

Đúng là tiễn biệt không chỉ là nước mắt. Đôi khi là sự chấp nhận, là mong cầu cho người ra đi được an lạc. Bài thơ có thể diễn tả được điều đó chăng?

Đ
Đức Minh 04:13:47 10-06-2026

Mình hy vọng bài viết sẽ phân tích sâu về những lớp nghĩa ẩn chứa trong "nỗi lòng tiễn biệt" này. Đôi khi chúng ta chỉ thấy bề nổi mà quên đi những tâm tư sâu kín.

M
Mai Hoa 05:11:37 11-06-2026

Nghe tiêu đề thôi đã thấy bài thơ giàu cảm xúc. "Xuất gia" và "tiễn biệt" - hai khái niệm tưởng như xa vời nhưng lại gắn bó mật thiết trong thực tế.

S
Sơn Tùng 04:01:49 12-06-2026

Có ai đã đọc bài thơ này chưa ạ? Chia sẻ cảm nhận đi mọi người. Mình đang rất mong chờ được đọc nó.

L
Linh Chi 00:23:12 13-06-2026

Mình nghĩ "gieo duyên" ở đây không chỉ là duyên Phật pháp mà còn là duyên với thế gian, để lại những tình cảm tốt đẹp.

T
Tuấn Anh 07:37:56 14-06-2026

Tiêu đề khá lạ và thu hút. "Xuất gia gieo duyên" nghe như một lời gửi gắm, một sự kết nối vượt qua sự chia ly.

H
Hồng Nhung 02:23:44 16-06-2026

Nỗi lòng của người ở lại khi người thân đi tu chắc hẳn rất phức tạp. Vừa thương, vừa lo, vừa có cả sự thanh thản khi họ tìm thấy con đường giải thoát.

M
Minh Khôi 00:23:14 17-06-2026

Bài viết này có thể giúp mình hiểu hơn về tâm lý của những người con Phật, những người đã trải qua hoặc sắp trải qua sự kiện này không?

N
Nguyệt Quế 16:12:36 18-06-2026

"Xuất gia gieo duyên" - cái tên thật hay. Nó gợi lên hình ảnh đẹp đẽ và ý nghĩa của sự hy sinh, sự cho đi.

A
An Bình 13:25:43 19-06-2026

Mong là bài viết sẽ có những phân tích tinh tế, không chỉ dừng lại ở cảm xúc mà còn đi sâu vào triết lý đằng sau bài thơ.