Thơ về Quảng Bình - Ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ đất trời miền Trung

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Quảng Bình không chỉ nổi tiếng với thiên nhiên hùng vĩ mà còn là nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca. Những vần thơ về Quảng Bình mang theo tình yêu quê hương, ca ngợi vẻ đẹp mộc mạc và lưu giữ ký ức ngọt ngào của miền đất miền Trung.

    Thơ về những vị anh hùng trên “đất lửa” Quảng Bình

    Mẹ Suốt 

    Tác giả: Tố Hữu

    Lặng nghe mẹ kể ngày xưa

    Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình

    Mẹ rằng: Quê mẹ, Bảo Ninh

    Mênh mông sóng biển, lênh đênh mạn thuyền

    Sớm chiều, nước xuống triều lên

    Cực thân từ thuở mới lên chín mười

    Lớn đi ở bốn cửa người

    Mười hai năm lẻ, một thời xuân qua

    Lấy chồng, cũng khổ con ra

    Tám lần đẻ, mấy lần sa, tội tình!

    Nghĩ mà thương mẹ cha sinh

    Thương chồng con lại thương mình xót xa...

    Bây chừ sông nước về ta

    Đi khơi đi lộng, thuyền ra thuyền vào

    Bây chừ biển rộng trời cao

    Cá tôm cũng sướng, lòng nào chẳng xuân!

    Ông nhà theo bạn “xuất quân”

    Tui may cũng được vô chân “sẵn sàng”

    Một tay, lái chiếc đò ngang

    Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày

    Sợ chi sóng gió tàu bay

    Tây kia mình đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua!

    Kể chi tuổi tác già nua

    Chống chèo xin cứ thi đua đến cùng!

    Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung

    Gió lay như sóng biển tung, trắng bờ...

    Gan chi gan rứa, mẹ nờ?

    Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai?

    Gợi nhớ Thơ về Quảng Bình Mẹ Suốt
    Gợi nhớ Thơ về Quảng Bình Mẹ Suốt

    Chẳng bằng con gái, con trai

    Sáu mươi còn một chút tài đò đưa

    Tàu bay hắn bắn sớm trưa

    Thì tui cứ việc nắng mưa đưa đò...

    Ghé tai mẹ, hỏi tò mò:

    Cớ răng ông cũng ưng cho mẹ chèo?

    Mẹ cười: Nói cứng, phải xiêu

    Ra khơi ông còn dám, tui chẳng liều bằng ông!

    Nghe ra, ông cũng vui lòng

    Tui đi, còn chạy ra sông dặn dò:

    “Coi chừng sóng lớn,gió to

    Màn xanh đây mụ, đắp cho kín mình!”

    Vui sao, câu chuyện ơn tình

    Nắng trưa cồn cát Quảng Bình cũng say...

    Tượng đài bất tử

    Tác giả: Trương Vĩnh Hạnh

    Giữa đại ngàn Trường Sơn

    Ngày cuối hạ

    Tháng Bảy! Neo vệt nhớ cuối rừng

    Suối rì rầm ngàn xưa chảy

    Mây ngập ngừng

    Lau xám tư lự

    Đây cua chữ A, ngầm Ta Lê… Phu La Nhích

    Hang Tám Cô nhang khói xoáy lên trời

    Những vòng cung dựng thành dấu hỏi

    Thắp nén hương đồng đội chơi vơi

    Tôi nhẩm đọc dẫu bao năm đã thuộc

    Tên các cô: Tơ, Mai, Loan, Lương

    Và các anh Vụ, Kỹ, Huệ, Phương… chưa đủ

    “Mười nghìn đồng đội nằm rải Trường Sơn

    Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương”

    Tuổi mười tám đôi mươi trẻ mãi

    Đường 12A, đường Quyết Thắng, đường Mười

    Đường Thống Nhất phải đổi đắp bằng xương máu

    Xin hãy đăng quang nước mắt em

    Và nước mắt mẹ tôi!

    Hang Tám Cô, ngã ba Đồng Lộc

    Khúc hát ru, điệu ví dặm Truông Bồn

    Đêm nghĩa trang Trường Sơn trời sao linh nhiệm

    Những hồn thiêng sông núi hiển linh

    Đài tưởng niệm khảm khắc tên tuổi

    Mộ có danh và bao ngôi mộ vô danh?

    Và cốt xương đã hóa thành bất tử

    In lên thời gian đất Mẹ yên lành!

    Gửi Kiều cho em năm đánh Mỹ

    Tác giả: Chế Lan Viên

    Hai trăm năm ngày kỷ niệm Nguyễn Du

    Pháo sáng đốt trên nhà của Nguyễn

    Em có yên tâm để đọc Truyện Kiều

    Buổi trăng lửa chếch soi tiền tuyến?

    Gió mùa thu xào xạc hoa lau

    Anh qua nhà của Nguyễn chả dừng lâu

    Nhớ đến Nguyễn, ngước nhìn Hồng Lĩnh vậy

    Bến phà Vinh bom "cắt" hai đầu...

    Có ngờ đâu cồn cát trắng cây xanh

    Gặp Nguyễn nơi đây trên đất Quảng Bình

    Đất hỏa tuyến những chàng trai lớp bảy

    Lại ngâm Kiều sau một cuộc giao tranh

    Bốn phía ruộng đồng mái rạ bờ tre

    Trận địa nằm man mác giữa hương quê...

    Thấm đẫm Thơ về Quảng Bình Gửi Kiều cho em năm đánh Mỹ
    Thấm đẫm Thơ về Quảng Bình Gửi Kiều cho em năm đánh Mỹ

    Thơ dân tộc lẫn màu nâu dân dã

    Nên câu Kiều đồng vọng, họ còn nghe

    Đêm thắng giặc Bảo Ninh, mẹ Suốt ngâm Kiều

    Mẹ dám đâu quên cái thuở khổ nghèo

    Nhà ai đó lẩy Kiều, câu được, mất

    Mẹ nấp gốc dừa, nước mắt ràn theo

    "Thuyền ai thấp thoáng"... Đất trời về ta

    Nhật Lệ sông dài, đò mẹ lại qua

    Câu thơ Nguyễn cũng góp phần chống Mỹ

    Một mái chèo trong lửa đạn xông pha

    Hai trăm năm... ờ nhỉ... hai trăm năm

    Thuở vui buồn... Kiều sống giữa lòng dân

    Xưa tiếng võng ru hời đêm lạnh giá

    Nay cỏ mềm xanh nõn tận trời xuân

    Đất nước mình nghèo lắm, hỡi em yêu

    Cho đến giọt lệ cha ông cũng còn có ích với ta nhiều...

    Dẫu súng đạn nặng đường ra hỏa tuyến

    Đi đường dài, em giữ Truyện Kiều theo.

    >>> Xem thêm tại: Thơ về Ninh Bình - Nơi sơn thủy hữu tình đầy thơ mộng

    Em bé Quảng Bình

    Tác giả: Huy Cận

    Yêu sao em bé Quảng Bình

    Tinh mơ đi học, tự mình nguỵ trang

    Một vòng lá giắt lưng mang

    Rừng xanh chuyển động trên đàng cùng em

    Cành mua chen với cành sim

    Lá thơm khuynh diệp cài thêm một chùm

    Túi cơm, cặp sách ung dung

    Không quên một đoạn dây thừng cầm tay

    Hỏi em: chăn dắt trâu cày?

    Hay khi tắm giặt thòng dây kéo gầu?

    Em rằng: Mỹ nhảy xuống đâu

    Các anh, các chú bắt mau trận tiền

    Chúng em dây trói dây niền

    Mỗi em ba thước thắt liền chẳng tha!

    Quảng Bình anh dũng quê ta

    Sớm em đi học cũng ra chiến trường.

    Quảng Bình, đêm nghe bom toạ độ

    Tác giả: Bằng Việt

    Một đêm thức dậy dăm lần

    Toạ độ xa, toạ độ gần - bom rơi,

    Cầm canh, pháo kích liên hồi

    Dưới trăng suông, thấy cây đồi sém đen...

    Bỗng nghe... róc rách triều lên

    “Huầy dô” - Lại tiếng đẩy thuyền ra khơi,

    “À ơi” - Lại tiếng ru hời

    Râm ran sông nước, cuộc đời... vây quanh.

    Nằm trong thao thức bình minh,

    Tiếng gà - quen đến giật mình: Quê hương

    Chiếc nón Quảng Bình

    Tác giả: Bùi Công Minh

    Anh đi công tác miền xa

    Nón Quảng bình, gửi làm quà tặng em

    Xinh xinh cái nón đội lên

    Nhỏ nhoi bóng mát mà xanh một trời

    Gợi hình Thơ về Quảng Bình Chiếc nón Quảng Bình
    Gợi hình Thơ về Quảng Bình Chiếc nón Quảng Bình

    Trải bao gió dập mưa dồi

    Đỉnh non cũng đấy, vòm trời cũng đây

    Cũng là mềm mại đôi tay

    Hàng hàng lá xếp, dày dày yêu thương

    Tháng năm gian khổ chiến trường

    Nghiêng nghiêng dáng nón coi thường đạn bom

    Dẫu loang vêt máu đỏ hồng

    Càng tươi màu lá trắng trong suốt đời...

    Món quà đất lửa em ơi

    Đội lên mà nhớ bầu trời miền Trung

    Bầu trời nắng đốt như nung

    Cái vành nón ấy - một vùng bom rơi

    Một vùng nguyên vẹn nụ cười

    Nón che... sóng sánh mắt người đưa duyên

    Một trời ân nghĩa đó em

    Phải đâu một chút khoảng râm trên đường

    Đội lên lòng khát yêu thương

    Màu da khát nắng chiến trường chói chang...

    Về quê em Quảng Bình

    Miền cát trắng mà thân thương đến lạ

    Ơi Quảng Bình yêu quý đã từ lâu
    Về quê em đi trên những nhịp cầu
    Dòng Nhật Lệ như khắc sâu nỗi nhớ

    Ừ có phải đôi mình nhiều duyên nợ
    Để bây giờ như hòa vỡ thương yêu
    Ngắm hoàng hôn miền cát trắng trong chiều
    Có bóng mẹ đi liêu xiêu trong gió

    Ơi cô gái dáng thướt tha má đỏ
    Đã bao đêm anh vò võ mong chờ
    Nay trở về ta nối những ước mơ
    Cùng sánh bước trên bờ sông quê mẹ

    Quảng Bình hỡi sao mà yêu đến thế
    Nặng ân tình như không thể chia xa
    Em dẫn anh thăm cô bác một nhà
    Câu thệ ước cho tình ta thắm quyện

    Phút tạ từ bước ngập ngừng lưu luyến
    Đêm trăng mờ anh tính chuyện trầu cau
    Tình đơn sơ chẳng ham hố tham giàu
    Chỉ hạnh phúc mình bên nhau là đủ.

    Thơ về Quảng Bình sâu sắc nhất

    Quảng Bình tuyệt đẹp

    Có nơi nào như Quảng Bình không nhỉ?
    Sau chiến tranh bom Mỹ phá tàn hoang
    Nhưng giờ đây đẹp đến ngỡ ngàng
    Đêm phố biển mát lành Đồng Hới

    Ngày thuyền bơi - sông Son mát rượi
    Thuyền từng đàn xuôi ngược lòng Hang
    Cả một vùng rộng lớn Kẻ Bàng
    Nhiều Hang động đẹp nhất thế giới

    Mộ Đại tướng 4 mùa nhang khói
    Dân Việt Nam tưởng niệm ơn Người
    10 bại tướng cúi đầu khâm phục
    Thăm Quảng Bình... cảnh đẹp nơi nơi...

    Tác giả: Nguyễn Thanh Bình

    Viếng thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp

    Con về thăm Bác chiều nay
    Hàng dương ngả bóng hương bay la đà
    Hàng bần sóng đánh vỡ òa
    Vũng Chùa đảo Yến sóng hòa gọi Cha
    Ôm Bác là cả ngàn hoa
    Quảng Bình quê Bác bao la thắm hồng
    Ngàn năm đất Việt Tiên Rồng
    Nhân dân ghi nhớ, nhớ công ơn Người
    Việt Nam quê Mẹ ta ơi!
    Biển ru sóng hát cho Người ngủ ngon
    Bác Võ Nguyên Giáp trường tồn
    Tượng Đài tỏa sáng nước non vĩnh hằng.
    Tác giả: Nguyễn Xuân Đài


    Trang trọng Thơ về Quảng Bình Viếng thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp

    Nghe điệu hò nhớ quê hương

    Nhớ những ngày trên đất lửa Quảng Bình
    Nghe điệu hò khoan ấm tình non nước
    Giọng hò đi theo suốt tháng ngày qua
    Ôi giọng hò thiết tha và sâu lắng

    Đi trên bãi cồn cát nắng chang chang
    Nghe hò khoan lòng càng thêm thương nhớ
    Lửa căm thù nặng nợ mối thù chung
    Quê hương ơi xin một lần được khóc

    Ngoảnh mặt về Nam lòng đau quặn thắt
    Nghe giọng hò khoé mắt lệ trào mi
    Bên nớ bên ni chi mà da diết
    Thương mẹ già khúc chiết giọng hò khoan

    Đất Quảng Bình ôm ấp đứa con ngoan
    Nghe giọng hò khoan thương về quê mẹ
    Điệu mái nhì lặng lẽ nén đau thương
    Bởi nơi ấy chiến trường còn ác liệt

    Nghe hò khoan mà nhớ chi da diết
    Đến giọng hò điệu lý của quê hương
    Biết khi mô nối lại được đôi đường
    Để hò khoan hòa ngựa ô một nhịp.

    Tác giả: Văn Phong

    Về Quảng Bình cùng em

    Về cùng em Quảng Bình miền cát trắng
    Có hoa thơm hương muối mặn quê nhà
    Dòng sông xanh Nhật Lệ hát tình ca
    Mùa lúa vàng cánh cò chiều bay lả

    Về cùng em vào mùa gặt hối hả
    Gió vi vu thơm ngát mạ đầu mùa
    Những ngày hè đi bắt ốc mò cua
    Nắng vàng rực nghe gió lùa xao xác

    Về quê em mùa thu trời xanh mát
    Biển xanh lơ vang tiếng hát ngọt ngào
    Giữa mây trời nghe sóng vỗ lao xao
    Gởi điều ước thả hồn vào biển cả

    Anh sẽ thấy một điều thật kì lạ
    Những nỗi buồn theo sóng biển bay xa
    Về quê em ôi lòng mẹ bao la
    Dang tay đón người con xa trở lại!

    Về cùng em những đêm trăng huyền thoại
    Bến sông trăng như khắc khoải đợi chờ
    Đêm Nhật Lệ làm lòng ai ngẩn ngơ
    Khi xa rồi là mong chờ thương nhớ!

    Thơ: Hồng Lĩnh

    Quảng Bình quê ta

    Đi xẻ dọc Trường Sơn cứu nước

    Qua Quảng Bình xuôi ngược đoàn quân

    Miền Nam tiến tới thêm gần

    Mong ngày đại thắng mùa Xuân khải hoàn

    Cùng chung sức đánh tan lũ giặc

    Trọn niềm vui Nam Bắc một nhà

    Quảng Bình mảnh đất quê ta

    Hồi sinh sức sống chan hòa nắng tươi

    Xa Đảo Yến tuyêt vời xanh mát

    Hàng cây ru khúc hát bên Người

    Hương trầm nghi ngút chiều vơi

    Mấy mươi năm đó từng lời còn vang

    Bao cảnh đẹp về hang trong núi

    Sơn Đòong ơi nhớ buổi ban đầu

    Đoàn người tiếp nối bên nhau

    Bước chân khám phá làm giàu miền quê

    Đèo Ngang đó lời thề giữ mãi

    Câu thơ xưa đọng lại tâm hồn

    Ngắm nhìn cảnh sắc hoàng hôn

    Quảng Bình ta đó yêu hơn thật nhiều.

    Tác giả: Bằng Lăng Tím

    Thân thương Thơ về Quảng Bình Quảng Bình quê ta
    Thân thương Thơ về Quảng Bình Quảng Bình quê ta

    Anh có về Quảng Bình với em không?

    Anh có về QUẢNG BÌNH với em không.

    Nơi miền quê bão bùng nắng gió.

    Chiến tích ngày xưa một thời còn đó.

    Mẹ suốt chèo thuyền đưa bộ đội qua sông.

    Anh có về QUẢNG BÌNH với em không.

    Ở nơi đó dòng sông danh mát rượi.

    Đồng ruộng xanh tươi làng quê đổi mới.

    Bức tranh đồng đang vươn tới tương lai.

    QUẢNG BÌNH em luôn mãi đợi chờ ai.

    Sông kiến dang vẫn miệt mài uốn khúc.

    Sông son đó dục vào thăm hang động.

    Đẹp tuyệt vời được sống giữa thần tiên.

    Nắm tay nhau thăm cảnh sắc vùng miền.

    Thành đồng hới mây vờn theo gió biển.

    Anh yêu ơi hãy cùng nhau thăm đến.

    Một khoảng trời đảo yến thật bình yên.

    Cảnh trời mây non nước tựa thần tiên.

    Nơi BÁC GIÁP yên nghỉ miền đất mẹ.

    Nay anh đã về quê em rồi nhé.

    Cảnh làng quê rất đẹp nhé QUẢNG BÌNH.

    Biển bạc rừng vàng phố thị lung linh.

    Người thân thiện mang nghĩa tình trọn vẹn.

    Lời mến tặng khi mỗi lần đến hẹn.

    Những vần thơ lưu luyến mãi không quên.

    Thơ Phan Đình Thược.

    Mời anh về Quảng Bình

    Anh có về Quảng Bình với em không
    Quê hương em ruộng đồng bát ngát
    Mùa lúa chín tỏa hương thơm ngát
    Vang những câu hò dào dạt tình ca

    Mời anh về thăm những vườn mía bao la
    Dưới ánh nắng vàng một màu xanh thẳm
    Cũng đủ mỏi cánh cho những đàn cò trắng
    Bức tranh đồng quê đẹp lắm phải không anh

    Dòng sông Nhật Lệ nước vẫn chảy trong xanh
    Mang bao ký ức thời chiến tranh đánh mỹ
    Tên tuổi mẹ Suốt đã tạc vào thế kỷ
    Ngày đêm chèo đò đưa chiến sĩ qua sông

    Mặc cho tàu bay nó bắn bên hông
    Mẹ vẫn hiên ngang giữa dòng sông nhật lệ
    Người Quảng Bình sao đáng yêu đến thế
    Cả ngày xưa và thế hệ hôm nay

    Em tự hào nghe thấy mắt cay cay
    Quê hương em bao lần thay áo mới
    Mời anh về thăm thành phố Đồng Hới
    Năm cạnh biển nhiều nhà mới khang trang

    Người dân ấm no sống hạnh phúc bình an
    Bầy trẻ thơ vui với làn gió biển
    Cho những cánh diều bay cao chao liệng
    Ai đến một lần luư luyến mãi nơi đây

    Quê em hạ về trời vắng bóng mây
    Dưới bóng hàng me rơi đầy hoa nắng
    Nhớ thuở học sinh dưới bóng me trưa vắng
    Hoa nắng thơm nồng rơi trắng áo em

    Anh về đi hết mắc cỡ là quen
    Hãy nhận lời với em anh nhé
    Lời em mời thật ngọt ngào nhỏ nhẹ
    Tính nết hiền lành vui vẻ thông minh

    Lần đầu gặp em anh đã có cảm tình
    Cho anh về với Quảng Bình cùng em.

    Tác giả: Nguyễn Hát

    Thơ Quảng Bình hay và ý nghĩa nhất

    Âm vang

    Tác giả: Việt Phương

    Ta đi giữa tâm hồn ta đó

    Người thương đất nhớ Quảng Bình ơi

    Cồn cát trắng ngời đồi đất đỏ

    Hồng vân gỗ gõ biếc xanh trời

    Ơi vì sao nhỏ soi chung thu

    Em vẫn chờ anh giữa Quảng Bình

    Đêm lắng êm đềm đêm Ngư Thuỷ

    Dội lại Thơ về Quảng Bình Âm vang
    Dội lại Thơ về Quảng Bình Âm vang

    Ta ngẩng nhìn lên, em của anh

    Hay bởi lòng ta yêu mến quá

    Đâu đâu quen lạ thấy đều yêu

    Một tuyến đường lên đèo Mụ Giạ

    Một tiếng gà vui Nhân Trạch chiều

    Cái giọng Quảng Bình tha thiết thế

    Dòng thơ Nhật Lệ đậm đà sao

    Ta tưởng ngày xưa nghe tiếng mẹ

    Ru tự trong nôi ấm ngọt ngào 

    Ta đến đất này ta lớn lên

    Đồng bào đồng chí quý thương thêm

    Việt Nam ở Quảng Bình đẹp lắm

    Một chất hiên ngang thấm dịu hiền

    Một tâm hồn mở rất hồn nhiên

    Cười vui đôi má thoảng đồng tiền

    O dân quân hát trên đồi ấy

    Có phải anh hùng cũng chính em

    Em nhỉ vui sao thời đánh Mỹ

    Tổ quốc cho ta có Quảng Bình

    Những ngày em bắn tan bầy quỷ

    Quê nhà rực sáng cả hành tinh

    Thăm làng ta ghé trại mồ côi

    Các con ta khoẻ má hồng tươi

    Đọng một tia buồn trong khoé mắt

    Ta hiểu rằng ta nợ suốt đời

    Phiên chợ cuối năm kề Đồng Hới

    Mẹ ta mua một thỏi hương trầm

    Vẫn màu xanh ấy nhành rau cải

    Mà sao mát rượi hỡi mùa xuân

    Ta đứng trên nhiều bom đạn lắm

    Nên trời thêm mộng đất thêm thơ

    Nơi đầu tuyến lửa gì cũng đậm

    Đậm nghĩa hy sinh đậm tiếng hò

    Đất Quảng Bình đây rất âm vang

    Mỗi bước chân đi vọng miền Nam

    Phơn phớt mưa xuân vờn Phong Thu

    Đất mở lòng rung cánh mai vàng

    Đi lên đi lên trên Trường Sơn

    Núi xa mùa đến chuyển xanh rờn

    Chiến trường đang gọi đoàn ta đó

    Đường lớn quân vào đỏ sắc son

    Ta đón giao thừa trong xóm nhỏ

    Đêm nay trời tỏ một vì sao

    Tim thắt nghẹn ngào ta nín thở

    Nghe Bác mừng xuân tựa buổi nào

    Giữa đất anh hùng vang tiếng Bác

    Nghe sao náo nức Quảng Bình ơi

    Ta dựng đời ta trên xác giặc

    Trong vắt dòng Gianh mát dạ Người.

    Quảng Bình quê hương tôi

    Tác giả: Phạm Trường Giang

    Quảng Bình ơi hoa lửa một thời

    Những đoàn quân oai hùng xuôi ngược xẻ Trường Sơn

    Cô dân công nơi hỏa tuyến rạng rỡ mắt cười

    Xua gió Lào

    Đập tan đạn bom cày xới đêm ngày

    Vững niềm tin trận đánh, ngời ánh Xuân về

    Quê hương tôi quyết chí câu thề

    Một lòng vì Tổ quốc sớm ca vang khúc khải hoàn chiến thắng

    Quảng Bình ơi mảnh đất kiên cường mà tôi yêu quý

    Địa linh sinh nhân kiệt

    Bao năm gian khổ, nay hồi sinh sức sống tuyệt vời

    Ơi quê hương Quảng Bình mến yêu của tôi

    Về đây sao tim tôi cứ mãi bồi hồi

    Nơi Đảo Yến án ngữ biển Đông, giữ biển trời

    Quyện một màu biển trong xanh ngọc biếc

    Ôi những hàng cây nghiêng mình ru khúc hát bên người

    Đằm thắm Thơ về Quảng Bình Quảng Bình quê hương tôi
    Đằm thắm Thơ về Quảng Bình Quảng Bình quê hương tôi

    Quảng Bình ơi tôi say đắm những dòng người

    Vượt không gian bên hương trầm nghi ngút suốt ngày đêm

    Quảng Bình ơi lời núi sông còn mãi vang vọng

    Dòng Sông Gianh xanh in bóng vẽ oai hùng sĩ khí ngàn đời

    Sơn Đòong động ơi lưu nhớ mãi thuở ban sơ

    Quảng Bình ơi người tiếp bước bậc tiền bối dựng cơ đồ

    Ôi những khối khóc, những bàn tay làm giàu thêm đất mẹ

    Đèo Ngang đây án ngữ lời thề còn giữ ngàn đời

    Sử thi xưa mãi đọng lại trong tâm hồn bao thế hệ

    Bình min lên, ánh dương rạng rỡ khắp năm châu, bốn bể

    Quảng Bình ơi, người mãi toả sáng rạng ngời

    >>> Xem thêm tại: Thơ về Quy Nhơn - Nơi nắng gió ru êm miền đất võ

    Quảng Bình 

    Tác giả: Ý Nhi

    Con tàu đã đi qua

    Tiếng còi thổi vô tâm

    Màu khói xám tan dần trên cây cỏ

    Như vẫn qua bao miền đất đỏ

    Bao hàng Thông, đồng ruộng bên đường

    Chỉ mình tôi biết Quảng Bình

    Và chợt hiểu, đây miền ta yêu mến

    Sau xa cách lặng im, không hò hẹn

    Bỗng sững sờ, chính đất của mình đây

    Tôi chợt hiểu lòng tôi qua suốt tháng ngày

    Qua những dòng sông, cánh rừng, thành phố

    Qua suốt ca chia lìa, gặp gỡ

    Đã trở về chính đất của mình đây

    Đã trở về những động cát gió bay

    Nơi em chết giữa năm mười tám tuổi

    Nơi bom nổ, trơ vơ thành Đồng Hới

    Em đắp đường, áo vá, tóc vàng hoe

    Đã trở về đồi sỏi vắng cây che

    Nắng gay gắt trên bờ công sự

    Anh khẽ hát bài ca ngọn cỏ

    Mắt xa xăm dõi phía chân trời

    Đã trở về thời tuổi trẻ của tôi

    Ngụm nước lá Sim qua buổi chiều Quảng Trạch

    Đêm bên biển, đợi thuyền, không ngủ được

    Ngỡ gió vừa đổi hướng dưới bờ thông

    Chân đi qua gai góc những dặm đường

    Hoa lau trắng theo dấu người phơ phất

    Hoa Mẫu Đơn đỏ tươi, hoa Chạc Chìu tím ngát

    Quân kéo về, màu cỏ úa thân quen

    Em nói câu gì, chú bé mặc áo đen

    Tôi hoà lẫn trong sắc màu, giọng nói

    Tôi thảng thốt, lo âu, chờ đợi

    Lá cờ bay thắm thiết trước hàng quân

    Đêm dài nghe súng giặc phía bờ Nam

    Lòng theo mãi về nguồn sông Bến Hải

    Đất ấy mở dưới bàn chân nhẫn nại

    Trời ấy xanh khao khát mắt ta nhìn

    Thời tấm lòng tin cẩn, yêu thương

    Bàn tay mở trước bàn tay bè bạn

    Tôi chợt hiểu giữa cuộc đời ta sống

    Có những điều chẳng dễ nhận ra đâu

    Có những điều hệ trọng, lớn lao

    Bỗng nhận biết khi về miền đất cũ

    Khi con tàu đã đi qua, chỉ mình ta ở lại

    Và sững sờ, chính đất của mình đây

    Em là cô gái Quảng Bình

    Tác giả: Nguyễn Hữu Lai

    Em là cô gái Quảng Bình!

    Lớn lên từ những công trình quê hương

    Nắng mưa chẳng nhạt má hường

    Gian lao chẳng ngại bước đường em qua

    Tay em dệt gấm, thêu hoa...

    Làm ra hạt ngọc - phù sa cho đời

    Duyên dáng Thơ về Quảng Bình Em là cô gái Quảng Bình
    Duyên dáng Thơ về Quảng Bình Em là cô gái Quảng Bình

    Điện, đường, trường, trạm... sáng ngời

    Quê hương đổi mới cuộc đời vươn cao!

    Lúa thơm hương nắng ngọt ngào

    Gió thơm hương biển dạt dào cá tôm

    Từ thành thị đến nông thôn

    Ấm no,hạnh phúc, mạnh giàu, văn minh!

    Một lòng theo Đảng vững tin

    Năng động, sáng tạo, dịu hiền, nết na...

    Như từ truyện cổ bước ra

    Em là cô Tấm cũng là nàng Tiên!

    Về Quảng Bình cùng em

    Cho anh về Quảng Bình với em ơi

    Nơi anh đã từng một thời gắn bó

    Bao năm lòng còn mang nỗi nhớ

    Đất và người sâu đậm ở trong tim.

    Anh lại về thăm Quảng Trạch cùng em

    Theo lối quen về Vũng Chùa, Đảo Yến

    Nơi anh Cả một con người kính mến

    Mà tiếng thơm còn vọng đến muôn đời.

    Về nơi đây bước chân chẳng muốn rời

    Sông Nhật Lệ một thời in bóng Mẹ

    Đưa quân đêm ngày hiểm nguy đâu kể

    Bức tượng đài còn để đến mai sau.

    Bến phà Gianh ngày xưa ở đâu?

    Nay cây cầu bắc ngang sông hùng vĩ

    Vết tích xưa đã tạc vào thế kỷ

    Thông cầu phà bất kể đạn bom.

    Cho anh ghé vào bến phà Xuân Sơn

    Những hố bom xưa vẫn còn loang lổ

    Động Phong Nha vào trú chân ở đó

    Đường vào Nam còn nhớ mãi địa danh.

    Đưa em về thăm Cự Nẫm cùng anh

    Trạm dừng chân ngày hành quân đánh Mỹ

    Nhường nhà nhường hầm cho anh ngơi nghỉ

    Để ngày mai vào đánh Mỹ miền Nam.

    Cho anh về nghe điệu hò Kiến Giang

    Mà trong lòng còn mênh mang nỗi nhớ

    Gió Đại Phong đã lừng danh một thuở

    Bài hát Quảng Bình mãi nhớ ở trong anh.

    Đồng Hới hôm nay đẹp tựa bức tranh

    Bờ biển xanh con sóng vờn quấn quýt

    Đi bên em càng nhớ thương da diết

    Tóc vương dài cứ mải miết trông theo.

    Hàng phi lao hòa sóng biển vui reo

    Quê hương ta xưa đói nghèo tăm tối

    Nay có Đảng trên con đường đổi mới

    Quảng Bình đi lên phơi phới tự hào.

    Tác giả: Vũ Xuân Hòe

    Anh sẽ về Quảng Bình cùng em

    Anh sẽ về Quê Đất Quảng cùng em
    Nghe giọng hát chiều trên Sông Nhật Lệ
    Nơi mẹ Suốt xưa một thời chống Mỹ
    Mẹ chèo Đò đưa bộ đội qua Sông

    Cho anh về Quảng Bình với em không
    Ta sẽ đến bên dòng Sông Thạch Hãn
    Tuy không phải đó là quê đất Quảng
    Bạn anh nằm nhan nhản dưới lòng Sông

    Ta thắp lên với những nén Hương lòng
    Để tưởng nhớ bao Anh Hùng Liệt Sĩ
    Ở nơi đó đồng đội anh yên nghỉ
    Cho quê hương đẹp tuyệt mỹ bốn mùa

    Cho em thơ vui nhảy múa nô đùa
    Cho ngô lúa bốn mùa vươn xanh thẳm
    Nhà cao đẹp đang mọc lên như nấm
    Và tự hào thấm đẫm máu bạn Anh

    Anh sẽ về đất Quảng Bình cùng em
    Ta sẽ đến bên tượng đài mẹ Suốt
    Và kính cẩn nghiêng mình lòng mong ước
    Chúc mẹ hiền mãi yên nghỉ ngàn năm

    Ta sẽ về với bãi Mía nong Tằm
    Sông Son đó ta vào thăm Hang Động
    Phong Nha đẹp như mây trời lồng lộng
    Đẹp tuyệt vời với Hang Động Tiên Sơn

    Nắm tay nhau dạo phố đẹp mê hồn
    Thành Đồng Hới như mây vờn gió biển
    Này em hỡi ta cùng nhau hãy đến
    Nơi Quảng Trường tên Bác mới dựng xây

    Chụp tấm hình kỷ niệm ở nơi đây
    Để nhớ mãi ngày Bác về thăm Tỉnh
    Miền Đất Quảng thân thương và trìu mến
    Anh và em nhất định sẽ cùng về.

    Hứa hẹn Thơ về Quảng Bình Anh sẽ về Quảng Bình cùng em
    Hứa hẹn Thơ về Quảng Bình Anh sẽ về Quảng Bình cùng em

    Hãy để những bài thơ về Quảng Bình dẫn lối bạn tìm về miền ký ức đầy yêu thương, cảm nhận vẻ đẹp hùng vĩ và mộc mạc của quê hương. Đó chính là món quà tinh thần quý giá dành cho những ai yêu miền đất này.

     

    Bình luận