Chùm thơ tình yêu bất hủ sâu lắng và đậm chất trữ tình

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Tình yêu là đề tài muôn thuở của thi ca. Những bài thơ bất hủ về tình yêu không chỉ ghi dấu trong tâm hồn người đọc mà còn là tiếng nói vĩnh cửu của trái tim yêu thương, đầy đắm say và sâu lắng.

    Thơ bất hủ về tình yêu

    Cảnh thu

    Tác giả: Hồ Xuân Hương

    "Thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa,
    Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ,
    Xanh ôm cổ thụ tròn xoe tán,
    Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ.

    Bầu dốc giang sơn say chấp rượu.
    Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ.
    Ơ hay, cánh cương ưa người nhỉ,
    Ai thấy, ai mà chẳng ngẩn ngơ."

    Tự tình I

    Tác giả: Hồ Xuân Hương

    "Tiếng gà xao xác gáy trên vòm
    Oán hận trông ra khắp mọi chòm
    Mõ thảm không khua mà cũng cốc
    Chuông sầu chẳng đánh cớ sao om
    Trước nghe những tiếng thêm rầu rĩ
    Sau hận vì duyên để mõm mòm
    Tài tử văn nhân ai đó tá
    Thân này đâu đã chịu già tom."

    Đêm dài thao thức với Tự tình I
    Đêm dài thao thức với Tự tình I

    Tương tư chiều

    Tác giả: Xuân Diệu

    Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
    Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em
    Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
    Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
    Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
    Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
    Mây theo chim về dãy núi xa xanh
    Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
    Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ

    Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
    Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

    Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
    Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
    (Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
    Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
    Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh

    Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh
    Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi
    Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
    Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
    Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!
    Gió bao lần từng trận gió thương đi,
    - Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

    Xa cách

    Tác giả: Xuân Diệu

    Có một bận em ngồi xa anh quá
    Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn
    Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
    Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.
    Anh sắp giận. Em mỉm cười, vội vã
    Đến kề anh, và mơn trớn: "em đây!"
    Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.
    Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

    Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
    Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
    Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
    Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
    Em là em, anh vẫn cứ là anh.
    Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành
    Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.

    Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất
    Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
    Linh hồn ta u ẩn tựa ban đêm,
    Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
    Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió
    Anh muốn vào dò xét giấc em mơ.
    Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ
    Cũng như em giấu những điều quá thực...

    Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
    Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
    Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
    Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt
    Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
    Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
    "Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!".

    Ghen

    Tác giả: Nguyễn Bính

    Cô nhân tình bé của tôi ơi!
    Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
    Những lúc có tôi và mắt chỉ…
    Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

    Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,
    Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,
    Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ…
    Đừng tắm chiều nay, biển lắm người.

    Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,
    Mà cô thường xức, chẳng bay xa,
    Chẳng làm ngây ngất người qua lại,
    Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua.

    Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
    Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô
    Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
    Một trẻ trai nào, trong giấc mơ.

    Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ.
    Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.
    Chân cô in vết trên đường bụi
    Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

    Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
    Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
    Và nghĩa là cô là tất cả.
    Cô là tất cả của riêng tôi!

    Yêu càng nhiều càng dễ Ghen
    Yêu càng nhiều càng dễ Ghen

    Sóng

    Tác giả: Xuân Quỳnh

    Dữ dội và dịu êm

    Ồn ào và lặng lẽ

    Sông không hiểu nổi mình

    Sóng tìm ra tận bể

    Ôi con sóng ngày xưa

    Và ngày sau vẫn thế

    Nỗi khát vọng tình yêu

    Bồi hồi trong ngực trẻ

    Trước muôn trùng sóng bể

    Em nghĩ về anh, em

    Em nghĩ về biển lớn

    Từ nơi nào sóng lên?

    Sóng bắt đầu từ gió

    Gió bắt đầu từ đâu?

    Em cũng không biết nữa

    Khi nào ta yêu nhau

    Con sóng dưới lòng sâu

    Con sóng trên mặt nước

    Ôi con sóng nhớ bờ

    Ngày đêm không ngủ được

    Lòng em nhớ đến anh

    Cả trong mơ còn thức

    Dẫu xuôi về phương bắc

    Dẫu ngược về phương nam

    Nơi nào em cũng nghĩ

    Hướng về anh - một phương

    Ở ngoài kia đại dương

    Trăm nghìn con sóng đó

    Con nào chẳng tới bờ

    Dù muôn vời cách trở

    Cuộc đời tuy dài thế

    Năm tháng vẫn đi qua

    Như biển kia dẫu rộng

    Mây vẫn bay về xa

    Làm sao được tan ra

    Thành trăm con sóng nhỏ

    Giữa biển lớn tình yêu

    Để ngàn năm còn vỗ

    Thề non nước

    Tác giả: Tản Đà

    Nước non nặng một nhời thề,
    Nước đi đi mãi không về cùng non.
    Nhớ nhời “nguyện nước thề non”,
    Nước đi chưa lại, non còn đứng không.
    Non cao những ngóng cùng trông,
    Suối tuôn dòng lệ chờ mong tháng ngày.
    Xương mai một nắm hao gầy,
    Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương.
    Giời tây chiếu bóng tà dương,
    Càng phơi vẻ ngọc nét vàng phôi pha.
    Non cao tuổi vẫn chưa già,
    Non thời nhớ nước, nước mà quên non!
    Dẫu rằng sông cạn đá mòn,
    Còn non còn nước, hãy còn thề xưa.
    Non xanh đã biết hay chưa?
    Nước đi ra bể lại mưa về nguồn.
    Nước non hội ngộ còn luôn,
    Bảo cho non chớ có buồn làm chi!
    Nước kia dù hãy còn đi,
    Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui.
    Nghìn năm giao ước kết đôi,
    Non non nước nước không nguôi nhời thề.

    Đây thôn Vĩ Dạ 

    Tác giả: Hàn Mạc Tử

    Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.

    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

    Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

    Gió theo lối gió, mây đường mây,

    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…

    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,

    Có chở trăng về kịp tối nay?

    Mơ khách đường xa, khách đường xa

    Áo em trắng quá nhìn không ra…

    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

    Ai biết tình ai có đậm đà?

    Nỗi buồn mơ hồ như Đây thôn Vĩ Dạ
    Nỗi buồn mơ hồ như Đây thôn Vĩ Dạ

    Thuyền và biển

    Tác giả: Xuân Quỳnh

    Em sẽ kể anh nghe

    Chuyện con thuyền và biển:

    “Từ ngày nào chẳng biết

    Thuyền nghe lời biển khơi

    Cánh hải âu, sóng biếc

    Đưa thuyền đi muôn nơi

    Lòng thuyền nhiều khát vọng

    Và tình biển bao la

    Thuyền đi hoài không mỏi

    Biển vẫn xa… còn xa

    Những đêm trăng hiền từ

    Biển như cô gái nhỏ

    Thầm thì gửi tâm tư

    Quanh mạn thuyền sóng vỗ

    Cũng có khi vô cớ

    Biển ào ạt xô thuyền

    (Vì tình yêu muôn thuở

    Có bao giờ đứng yên?)

    Chỉ có thuyền mới hiểu

    Biển mênh mông nhường nào

    Chỉ có biển mới biết

    Thuyền đi đâu, về đâu

    Những ngày không gặp nhau

    Biển bạc đầu thương nhớ

    Những ngày không gặp nhau

    Lòng thuyền đau – rạn vỡ

    Nếu từ giã thuyền rồi

    Biển chỉ còn sóng gió”

    Nếu phải cách xa anh

    Em chỉ còn bão tố.

    Thơ ngọt ngào về tình yêu

    Nỗi nhớ mùa đông 

    Tác giả: Tùng Trần

    Đông đã về trên từng con phố nhỏ

    Lạnh vai gầy… anh chợt ngó mông lung

    Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng

    Nhưng đông này… anh lạnh lùng đơn lẻ.

    Giờ nơi đâu… người yêu xưa nhỏ bé?

    Nhớ em nhiều… anh khoé mắt lệ cay

    Bước một mình trên phố vắng chiều nay

    Lối đi xưa bỗng dài thêm nỗi nhớ.

    Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở

    Giờ phương nào… em có nhớ anh không?

    Có khi nào… nhớ kỉ niệm mùa đông

    Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm?

    Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm

    Để đêm về… lệ ướt đẫm bờ môi

    Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi

    Chợt tim anh… bồi hồi bao kỉ niệm.

    Nhớ đến em… anh nghe hồn tắt lịm

    Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu?

    Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu

    Để đông sang… anh đơn sầu… cô lẻ!

    Dáng đông! 

    Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

    Độ cuối tháng trời như không nắng nữa

    Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!?

    Em quên mất nụ cười em là nắng

    Hay vô tình cứ thế đến rồi đi?

    Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối

    Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng

    Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt

    Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang

    Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ

    Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu

    Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá?

    Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu?

    Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc

    Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng

    Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận

    Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông…

    Gió cũng ngẩn ngơ vì Dáng đông!
    Gió cũng ngẩn ngơ vì Dáng đông

    Gửi nắng về em 

    Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

    Phương ấy bây chừ rét phải không?

    Nơi anh vẫn phủ màu nắng hồng

    Xót xa xin gửi về thương nhớ

    Mong em ấm lại tháng ngày đông

    Sáng nghe đài báo nơi ấy gió

    Giá rét phong sương ngập trắng trời

    Đêm về song cửa lưa thưa tuyết

    Vắng rồi, em có thấy chơi vơi?

    Anh nhớ tháng ngày mình bên nhau

    Ngồi nghe em kể chuyện mai sau

    Đi qua mùa đông đầy sương giá

    Bây giờ buốt lạnh một niềm đau

    Chiều nay nắng rơi đầy trước ngõ

    Nhờ gió gửi về nơi phương xa

    Dẫu biết em đang bên ai đó

    Quên rồi cái thuở cuộc tình ta…

    Giấc mơ yêu

    Tác giả: Anh Hoa

    Mang cho em những trải nghiệm tình yêu

    Là anh đó không mỹ miều hoa lá

    Anh đem đến những sắc yêu kì lạ

    Luôn ngọt ngào trong cả giấc mơ yêu.

    Anh bên em lặng lẽ những sớm chiều

    Dù cuộc sống còn bao điều ngang trái

    Vui thì ít, buồn đau thì rộng trải

    Mặc trong lòng luôn khắc khoải niềm đau.

    Anh dịu dàng chắp vá những nát nhàu

    Biến cuộc sống thành muôn màu tươi sáng

    Đẩy đau khổ lùi vào trong dĩ vãng

    Dẫn thuyền tình cập cảng bến bờ yêu.

    Để đêm đêm cơn mộng mị vơi nhiều

    Thay vào đó giấc mơ yêu bùng cháy

    Nồng nàn quyện cho tình yêu tan chảy

    Cho qua đi hết thảy những lấm lem.

    Anh yêu ơi em vẫn cứ say mèm

    Đêm qua vội chưa đã thèm cơn khát

    Mùi ân ái vẫn đâu đây ngào ngạt

    Trái tim này dào dạt giấc mơ yêu.

    Mãi mãi bên em

    Tác giả: Triệu Phú Tình

    Cuộc đời này anh nghiệm mỗi một câu

    Khi gặp em tình đầu là tình cuối

    Anh cũng biết chẳng thể nào mê muội

    Yêu một người đắm đuối mãi vậy đâu

    Nhưng tim anh vốn chứa vạn nỗi sầu

    Đầy thương tích vì đời nhàu nhĩ lắm

    Anh chưa từng yêu một người say đắm

    Gặp em rồi anh ngỡ nắng mùa đông

    Xua tan bao lạnh giá ngụ trong lòng

    Đem yêu thương cùng tình nồng sưởi ấm

    Khơi mạch nguồn huyết quản giãn sâu đậm

    Những rung động thấu ngấm vị hương yêu

    Anh vốn dĩ là con bến cô liêu

    Đời lỡ nhịp hắt hiu sầu lay lắt

    Cám ơn em đã đong đầy góp nhặt

    Tặng riêng anh mảnh tình vắt ngang vai

    Vẫn chẳng biết được câu chuyện tương lai

    Nhưng anh chắc không yêu ai hơn nữa

    Anh sẽ làm để thực hiện lời hứa

    Mãi bên em thắp ngọn lửa tình đầu.

    Lời hứa dịu dàng Mãi mãi bên em
    Lời hứa dịu dàng Mãi mãi bên em

    <<< Khám phá thêm: Bài thơ về tình bạn giản dị mà chan chứa yêu thương

    Thơ hay về tình yêu tuổi học trò

    Chút tình đầu

    Tác giả: Đỗ Trung Quân

    Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng

    Em chở mùa hè của tôi đi đâu?

    Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám

    Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu.

    Mối tình đầu của tôi có gì?

    Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp

    Là áo người trắng cả giấc ngủ mê

    Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp

    Giữa giờ chơi mang đến lại . . .mang về.

    Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp

    Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây

    Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại

    Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

    Mối tình đầu của tôi có gì?

    Chỉ một cây đàn nhỏ

    Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

    Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu

    Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi. . . thành câm.

    Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng

    Em hái mùa hè trên cây

    Chở kỷ niệm về nhà

    Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại

    Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa. . .

    Ký ức học trò

    Người ta tan học có đôi
    Sao bé tan học lẻ loi một mình?
    Chung đôi một quãng đường sình
    Mà sao mắt bé hay nhìn đâu đâu
    Hỏi tên bé cứ lắc đầu
    Hỏi nhà bé chỉ mây cao trên trời
    Xe ta bé hổng chịu ngồi
    Làm ta lẽo đẽo đơn côi… hai mình
    Chưa yêu, Ta đã thất tình
    Chưa quen ta đã sợ mình xa nhau
    Lời thương chưa nói đã sầu
    Chưa mơ đã sợ mộng đầu chia hai
    Thói đời dù có đổi thay
    Tình yêu áo trắng kô phai sắc hồng
    Ve sầu khóc, phượng trổ bông
    Mai này xa cách buồn ko những ngày
    Nỗi nhớ ai rót cho đầy
    Niềm riêng ai hĩu tiếc hoài bàn tay…

    Còn đâu tuổi học trò

    Còn đâu cái thuở ngày xưa
    theo em qua mấy buổi trưa tan trường
    còn đâu những sáng mờ sương
    đếm bao lá rụng bên đường em qua
    Còn đâu áo thả đôi tà
    thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay
    ôm nghiêng tập vở trong tay
    bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ
    Còn đâu nỗi nhớ thành thơ
    tôi ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều
    từ tôi ấp úng lời yêu
    chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ
    Còn đâu những tối mong chờ
    cùng cây thông đứng bơ vơ một mình
    bên em phố bỗng lặng thinh
    chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ
    Còn đâu, đâu nữa giấc mơ
    chỉ còn kỷ niệm ơ hờ ngày xưa…

    Lặng im tiếc nuối Còn đâu tuổi học trò
    Lặng im tiếc nuối Còn đâu tuổi học trò

    Hạ nhớ

    Em ơi dĩ vãng nhạt nhòa
    Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
    Yêu em mãi mãi dài lâu
    Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
    Hạ về Phượng nở hàng hàng
    Vẫn che lối cũ tung tăng đi về
    Trường xưa in bóng bên lề
    Anh buồn nhìn lớp não nề nhớ nhau
    Nhớ em nét chữ hồn đau
    Dáng em tinh nghịch bên nhau sân trường
    Nhớ em tành tập cải luơng
    Em vờ hờn giỗi, yêu thuơng ngàn tuồng
    Nhớ em những lúc chiều buông
    Anh chờ cửa lớp ngóng trông tan giờ
    Nhớ em dáng dấp mong chờ
    Gặp anh đứng đợi hững hờ làm thinh
    Nhớ em dệt khúc ân tình
    Mỗi khi hạnh phúc chúng mình bên nhau
    Nhớ em môi thắm son màu
    Như màu Phượng vĩ nỗi đau chia lìa
    Em ơi dĩ vãng nhạt nhoà
    Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
    Yêu em mải mãi dài lâu
    Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
    Hạ về Phượng nở hàng hàng..

    Chuyện tình mùa thu

    Ngậm ngùi em nhớ thời đi học
    Ngày ấy anh gọi em con nhóc
    Anh lớn hơn em độ vài tuổi
    học chung cứ ghẹo làm em khóc
    Một sáng tụ trường anh ngẩn ngơ
    Nhìn em xinh tươi như hoa nở
    Từ đó anh say đắm yêu thầm
    Học hành thì dỡ chỉ thích mơ…
    Nhà không cạnh nhau nhưng chung trường
    Chẳng dám nói thương cứ theo sau
    Quay lai… Anh nhìn , Em mắc cỡ…
    Mắt anh ngời sáng như ánh sao
    Kỷ niệm thoáng qua sẽ tan mau
    Tình yêu học trò là hư ảo
    Anh đi trong một chiều Phượng nở
    Ánh mắt đượm buồn lời yêu trao
    Từ mùa hè ấy ta mất nhau…
    Anh đã phiêu bạc ở phương nào
    Một lần giở lại trang lưu bút
    Lòng em vấn vương chút ngọt ngào.

    Đã qua rồi

    Đã qua rồi thời thơ ngây vụng dại
    Tuổi học trò chẳng đượm chút ưu tư
    Nhặt phượng hồng ép vào những trang thư
    Trao tập vở chép nhau dòng lưu bút

    Đã qua rồi những xuyến xao từng phút
    Đợi một người mà trong dạ thầm thương
    Rồi theo sau trên suốt cả quãng đường
    Chỉ có thế mà thấy sao đẹp quá !

    Đã qua rồi những ánh đèn phố xá
    Của một thời mà hai đứa yêu nhau
    Ngước nhìn trời mơ mộng với ngàn sao
    Đời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi

    Đã qua rồi cuộc tình đầy dấu ái
    Những ngày yêu hai đứa quyện bên nhau
    Có còn chăng là những nỗi đớn đau
    Ôi chua xót , sao dòng đời nghiệt ngã

    Đã qua rồi không còn gì nửa cả
    Khi hai người đã hai ngã chia ly
    Có tiếc thương cũng chẳng biết nói gì
    Nén cay đắng , mà cõi lòng băng giá

    Đã qua rồi hãy xem như xa lạ
    Chỉ tình cờ mình gặp gỡ thoáng qua
    Đã qua rồi những mộng ước bay xa
    Trong tiếc nuối – tìm thương về kỷ niệm 

    Trái tim vẫn nhói vì Đã qua rồi
    Trái tim vẫn nhói vì Đã qua rồi

    Chia tay

    Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn
    Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay
    Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
    Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay .
    Có một tiếng ve suốt một thời không ai hay
    Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
    Mười hai năm ve kêu như thành lệ
    Bước đi không đành , ngoảnh lại buồn hơn
    Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
    Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy
    Giơ truy baì , phút ra chơi cả những lần đi học muộn
    Bây giờ cũng thành kí ức chìm sâu .
    Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu dâu
    Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ
    Tím miên man ,tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở
    Của mùa thi mỗi lúc một gần…
    Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
    Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
    Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
    Ngại ngùng đưa hồi hộp đợi… chợt thở phào .
    Chia tay nhé , mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn
    Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
    Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
    Thế mới thành kỉ niệm thân yêu !!!

    Tình yêu có thể đổi thay nhưng những bài thơ tình bất hủ vẫn ở lại với thời gian. Đó là minh chứng cho sức mạnh của ngôn từ và cảm xúc chân thành chạm đến trái tim mọi thế hệ độc giả.

    Bình luận