Tuyển tập bài thơ về hoàng hôn lãng mạn và sâu lắng

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Hoàng hôn – khoảnh khắc giao hòa giữa ngày và đêm, luôn mang đến những cảm xúc lặng lẽ, mơ màng. Khi sắc tím phủ lên không gian, những vần thơ về hoàng hôn cũng vang lên như lời tâm sự dịu dàng của tâm hồn.

    Thơ về hoàng hôn đầy suy tư

    Hoàng hôn lẻ bóng

    Tác giả: Trần Hạ Vi

    Chiều lẻ bóng, hút nhạn vương bến vắng
    Mắt đượm buồn tắm sợi nắng hoàng hôn
    Nhớ người thương. Nghe tê tái tâm hồn

    Gió vuốt nhẹ! Khoảng không ôm giá lạnh

    Khói lam chiều quyện quê nhà chen vách
    Én rủ nhau soi bóng ánh tà dương
    Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ quê hương

    Em lặng thầm uống giọt buồn cằn cỗi

    Chiều tắt nắng. Buông màn đêm giăng lối
    Con đường mòn cũng giận dỗi bâng quơ
    Người thương ơi? Phải nhớ đến bao giờ
    Phút trải lòng, mượn hồn thơ trông ngóng

    Chỉ mình em ngắm hoàng hôn thả bóng
    Gửi giọt buồn! Tõm khoảng trống hư không
    Em nhớ anh. Nỗi nhớ xiết quặn lòng
    Chiều lẻ bóng… Giữa mênh mông huyền ảo

    Bài thơ về hoàng hôn mang Hoàng hôn lẻ bóng cô đơn
    Bài thơ về hoàng hôn mang Hoàng hôn lẻ bóng cô đơn

    Hoàng hôn tình em

    Tác giả: Thiện Sử

    Lẫn trong nỗi nhớ bộn bề
    Hoàng hôn dần nhuộm lê thê cõi lòng
    Chỉ là nặng gánh riêng chung
    Chỉ là ôm ấp hoài mong mới buồn

    Người đi khuất dạng sơn truông
    Đôi lần trở gót cội nguồn thuở xưa
    Lá thu góp nhặt mấy mùa
    Tình em cứ mặc nắng mưa vẫn chờ

    Chờ khi sương mỏng giăng tơ
    Nắng mai nhuộm dãy núi mờ đằng xa
    Chờ vầng mây bạc vắt qua
    Phũ trùm nỗi nhớ chiều tà… hoàng hôn

    Chim xa mỏi cánh bồn chồn
    Chuông chùa xóa dịu… thiệt hơn… hận thù
    Còn ai dáng dấp vọng phu
    Chìm trong sương khói mịt mù mỏi mong

    Tình em nhuộm tím sầu đông
    Bới niềm băng giá chất chồng dài thêm
    Mình ên góp nhặt ưu phiền
    Cất vào một góc hồn riêng đợi chờ

    Hồi tưởng

    Tác giả: Thanh Hùng

    Ánh nắng chiều trải lướt nhẹ qua cánh cửa

    Đếm bao kỷ niệm nhẹ nhàng hiện về
    Chiếc lá rơi, dịu dàng, thoảng bên hương gió mát

    Ngỡ ngàng, tâm hồn vu vơ theo đám mây trôi.

    Ánh nắng vô tình loang qua bức tranh chiều tà
    Nhường chỗ cho giọt mưa rơi nhẹ nhàng
    Mây xám hòa quyện, tô điểm cho không gian u tịch
    Bất chợt, bâng khuâng, hồi tưởng về những kỷ niệm xa xưa.

    Ai làm cho những hạt châu lấp lánh trên cành cây

    Giọt nước trong veo, tưng bừng, rơi xuống đời
    Ta cảm nhận nỗi niềm như một bản nhạc nhẹ nhàng

    Bềnh bồng theo những khoảnh khắc chơi vơi.

    Gió kết nhịp với sợi mây đan tự tình
    Những giọt mưa nhẹ, nhịp đàn êm đềm

    Trong vườn xinh, dế ngủ êm đềm

    Lòng trôi bồi hồi, cảm nhận sự kỳ diệu.

    Hoàng hôn đợi

    Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

    Gió ơi, tại sao gió không hay lòng

    Mang bụi phủ kín đôi mắt dễ thương
    Làm ướt đẫm nỗi buồn trong ánh nhìn

    Đưa hình bóng cô đơn, hắt hiu tình thương.

    Em đợi ai ơi? Nắng chiều sắp chìm khuất

    Một mình nhặt từng hạt nắng nhỏ nhẹ
    Tình yêu như bừng sáng trong ánh chiều tím

    Hoàng hôn đến, đôi lời khóc nhẹ nhàng.

    Gió ôm em nhẹ, rơi lệ như hạt sương

    Nhẹ nhàng hôn lên mái tóc xinh xinh

    Em đi đi, để đợi đến đâu?

    Ai đợi ai? Ai đi và ai đến?


    Bài thơ về hoàng hôn vẽ lên Hoàng hôn đợi ngóng trông

    Hương chiều

    Tác giả: Lê Hoàng

    Gió nhẹ khuấy đều hương thơm chiều tỏa khắp nơi

    Mùi hương của hoa cỏ nồng nàn dưới bóng đồi

    Khóm bưởi thơm lừng, nâng niu vẻ đẹp nông thôn

    Khói nhẹ bay lên từ nồi cơm quê êm đềm.

    Chiều dịu dàng đưa bước mây về nơi xa xăm… mây ơi!

    Hương thơm tràn ngập, gửi đến mọi phương hướng
    Bến nhỏ bồng bềnh trong làn sóng bất tận

    Làm đảo lạc con thuyền nhỏ trong hương chiều.

    Hương thơm ôn lại ký ức ngọt ngào của miền quê thân yêu

    Mùi cơm chiều mẹ nấu lan tỏa vào bữa ăn hoàng hôn

    Làm ấm lòng, làm dịu dàng tâm hồn

    Ru ngủ qua bao ngày tháng, tràn ngập niềm hạnh phúc.

    Chiều hoàng hôn

    Tác giả: Thanh Hùng

    Ráng chiều ngả bóng về tây
    Gió chao nắng thả vai gầy bên sông
    Vàng phai thêm ửng sắc hồng
    Ai chờ ai đợi mà mông mênh buồn

    Lạ kìa đám lá nhẹ tuôn
    Thu chưa kịp tới gió luồn ngang tai
    Ồ không chắc tại u hoài
    Nên lòng cứ ngỡ chiều phai hạ tàn

    Nên hồn bận bịu miên man
    Nhìn sông nước chảy tuôn tràn về đâu
    Hình như gợn chút âu sầu
    Nỗi niềm ai hiểu vài câu chuyện buồn

    Nghiêng dần nhạt bóng hoàng hôn
    Đưa tay vuốt lại tâm hồn phẳng phiu
    Chiều nay cũng giống bao chiều
    Có người nơi đó hắt hiu đợi chờ

    Nữa rồi ta lại ngu ngơ
    Hoàng hôn tẻ nhạt thẫn thờ mông lung
    Phía xa còn mãi mịt mùng
    Tắt dần chiếc bóng hình dung… chỉ là.

    Tôi về phố cũ cùng thu

    Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

    Quay về phố cũ trong hoàng hôn tà

    Quán liêu xiêu, lá cây mệt nhoài bên lề đường
    Phố quen thuộc, bỗng lạ lẫm

    Có vấn đề gì kì lạ? Hay là thiếu mất điều gì…

    Tôi đến đây, lắng nghe phố kể chuyện thầm lặng

    Mồi thuốc cháy, chân đi tìm trong vùng hoang hoải
    Chiều vụng dại, hò hẹn mơ về những thời khắc

    Kỷ niệm không xa vời, ngọt ngào như những mùa thu qua.

    Gió dạo chơi, gọi mãi bóng hình xa xôi

    Bầu trời lạnh lẽo, mưa rơi nhè nhẹ khắp nẻo đường

    Giọt lệ đọng ẩm, mòn trên mái ngói như tình thương

    Rêu xanh phủ đầy, làm nên bức tranh sầu buồn.

    Tôi quay về, nhưng không thấy bóng dáng người đâu
    Hay là đã lạc lõng trong mối tình duyên thuở ban đầu

    Đôi mắt rưng màu hoa tim tím, những kỷ niệm đậm sâu
    Có phải người mòn mỏi đứng đây đợi chờ không?

    Tôi đến đây, hương thu giấu sâu trong lòng

    Phố hóa mình, chuyển mình nhưng nỗi thiếu vắng
    Người qua đây đông đúc, nhưng ẩn sau đó

    Ấy vậy mà… vẫn còn thiếu vắng một bước chân…

    Bài thơ về hoàng hôn như Tôi về phố cũ cùng thu
    Bài thơ về hoàng hôn như Tôi về phố cũ cùng thu

    Nắng chiều còn vương

    Tác giả: Hồng Giang

    Anh cong chiều, giọt nhớ rơi bên lề

    Gửi về em, niềm riêng vơi với lòng buồn

    Sao em nỡ lưu luyến và nghĩ suy
    Để mùa xuân buồn trải từng sợi nắng vương.

    Có lẽ mình đã mải mê yêu thương quá nhiều

    Mong muốn mãi mãi được bước chung con đường tình ái

    Nên những dòng thơ anh viết đầy hoang mang
    Chữ nhớ nhung mê mải, vương vấn âm nhạc tình.

    Giữa mùa xuân, em phân vân lạc lõng
    Hoàng hôn buông lơi, đêm về trong hư vô

    Một mình uống ly cafe, hương đắng chát

    Khúc nhạc quen, âm nhạc lặng lẽ tràn vào lòng buồn.

    Chiều muộn, bóng chim đưa cánh về ngàn nơi
    Chân trời xa lạc quẻ, màu trăn trở

    Nơi kia em đứng, hòa mình vào biển nhớ

    Gió hắt hiu, duyên nợ lạc lõng vô định.

    Nắng dịu dàng chiều buông, vương vấn nơi nào?
    Trong nỗi nhớ…

    Lạc vào…

    Trong vòng nhớ!

    Hoàng hôn ly biệt

    Tác giả: Diệp Ly

    Chiều dịu dàng lại mang theo buổi ly biệt

    Em quay về, những ký ức đọng chầm

    Để anh ở đây, trải đường dài dằng dặc
    Một mình bước, hai con đường dang dở.

    Hoàng hôn buông lơi, niềm riêng càng trăn trở

    Tình sầu nức nở giữa tim buồn

    Một thoáng yêu, dẫu qua bao kiếp tìm kiếm

    Trời biển rộng, bóng chim tăm cá mơ hồ.

    Tia nắng nhạt hắt hiu trên hàng ngàn lá
    Heo may buồn lã chã, giọt sầu loang lổ

    Thời gian ơi, sao cay đắng và bẽ bàng
    Lời từ tạ ngỡ ngàng, nuối tiếc mãi mãi.

    Gửi đến anh, một tình yêu đậm chất tha thiết

    Mai sau, không biết còn tồn tại không

    Hoàng hôn rơi, gửi đi những kỷ niệm ngập trái tim
    Hình ảnh mơ hồ, chiều vẫy gọi nhưng không thấy anh.

    Bài thơ về hoàng hôn trải dài Hoàng hôn ly biệt xót xa
    Bài thơ về hoàng hôn trải dài Hoàng hôn ly biệt xót xa

    <<< Khám phá thêm: Những dòng thơ lặng lẽ gói trọn tình cảm dành cho cha

    Thơ về hoàng hôn trên biển

    Chiều trên biển vắng

    Tác giả: Biển Chiều

    Ai đã từng dạo chân trên bờ cát
    Ngắm lớp sóng xa dào dạt vỗ bờ?
    Biển về chiều đẹp tựa những nàng thơ
    Khi ánh hoàng hôn từng giờ buông thả
    Rực bờ tây ánh hồng thơ mộng quá
    Cảm xúc trào dâng thật lạ trong lòng
    Nhìn chân trời tim cuộn nỗi chờ mong
    Cảm giác bình yên như sà vòng tay mẹ.

    Biển về chiều dịu dàng và lặng lẽ
    Sóng rì rào khe khẽ hát lời ru
    Sắc hoàng hôn nhuộm đỏ áng mây mù
    Nhè nhẹ gió về…vi vu thông vẫy
    Trong hoàng hôn biển đáng yêu quá đấy
    Mỗi chiều về tôi lại thấy yêu thêm
    Yêu trùng khơi yêu con sóng êm đềm
    Yêu những con tàu ngày đêm hối hả
    Xin chắp vần thơ viết về biển cả
    Mộc mạc chân thành bởi đã quá yêu
    Dâng hồn tôi xin tặng hết biển chiều
    Cùng tim đỏ khắc tình yêu... mãi mãi.

    Bóng hoàng hôn

    Tác giả: Tú Nguyễn

    Ta lặng lẽ giữa biển chiều êm ả
    Bóng trăng soi nghiêng ngả ánh hoàng hôn
    Tiếng tim yêu trên sóng vỗ dập dồn
    Mái chèo khua thả hồn theo con nước
    Thuyền lênh đênh con sóng đùa Trôi ngược
    Mộng ước chúng mình như con nước vờn trăng
    Núi nhô lên muốn níu cả cung hằng
    Như tay anh níu vầng trăng em đó
    Ta nhẹ nhàng lắng sâu từng hơi thở
    Biển mênh mông nhưng không nỡ ồn ào
    Cứ bình yên cho ta trao ân ái
    Sóng rì rào như thẹn mãi vì ta.
    Ánh trăng khuya như cũng đã sắp tà
    Quay thuyền về ta miên man câu hát
    Biển dịu êm đưa ta về bến bạc
    Gió hiu hiu man mát đón bình minh.

    Có những chiều như thế

    Tác giả: Mạc Phương

    Có một chiều… hơi hững chênh vênh

    Ánh hoàng hôn buồn bã khi chuẩn bị tắt
    Bóng người thương bay như chim cá lặn
    Hẹn gặp nhau khi nào đây?

    Có một chiều… góc phố nhỏ mưa bay

    Em đợi chờ vận may mở cửa cho
    Hương xuân trao tặng một lần nữa

    Môi mềm ướt át của tình yêu.

    Có một chiều… bước chân nhẹ nhàng liêu xiêu

    Chín bậc thang… hiện hữu trong hồi ức

    Bản nhạc nhẹ nhàng đau thương lồng ngực

    Em nhận ra mình kiệt sức vì anh…

    Có một chiều… bầu trời trong xanh lấp lánh

    Em lại cảm thấy mong manh như tia hy vọng
    Vòng tay anh, nụ hôn chín mọng
    Vị ngọt ngào lắng đọng mãi trong trái tim.

    Bài thơ về hoàng hôn kể Có những chiều như thế buồn
    Bài thơ về hoàng hôn kể Có những chiều như thế buồn

    Có những chiều

    Tác giả: Thanh Hùng

    Có những chiều nhìn nắng ngủ mê say
    Ta nghiêng vai hạt gầy rơi thật vội
    Rồi loang nhạt trên đường dài muôn lối
    Theo hoàng hôn cùng bóng tối cuối ngày

    Có những chiều nhìn lá nhẹ lắt lay
    Rơi thật nhẹ rắc đầy trên phố vắng
    Để lại đó một không gian tĩnh lặng
    Niềm ưu tư nghe nằng nặng nơi này

    Có những chiều mưa rơi nhẹ trên tay
    Từng hạt nhỏ tan ngay khi vừa chạm
    Để lại đó một chút gì xúc cảm
    Như chuyện xưa chưa lần dám tỏ bày

    Có những chiều nhìn cơn gió nhẹ bay
    Khơi niềm nỗi khi heo may vừa thoảng
    Chút man mát vỗ về rồi tan loãng
    Gợi lòng ta thêm một thoáng u hoài

    Có những chiều lòng bất chợt nhớ ai
    Khi nhìn gió và mây bay khắp nẻo
    Từng chiếc lá rụng dần vì khô héo
    Và hạt mưa đang lạnh lẽo rơi đều

    Cho thu về tạo thêm cảnh đìu hiu.

    Hoàng hôn

    Tác giả: Bảy Trần

    Nhìn tia nắng ngã về chiều hấp hối
    Chợt nhớ người từng nói vẫn mãi yêu
    Hẹn tương phùng khi trời xế bóng chiều
    Chẳng ngờ đó là điều không quên được

    Hoàng hôn rớt cùng câu thề hẹn ước
    Chắc người quên nên ngược lối đường tim
    Kẻ nặng mang lại vẫn mãi đắm chìm
    Ôm vết xước trong tim mòn mỏi đợi

    Khi đã trọn đem tim hồng trao gửi
    Là suốt đời vẫn đợi một hồi âm
    Bóng xế rồi sao vẫn cứ lặng câm
    Có kẻ ngốc âm thầm mong đợi mãi

    Giọt nắng cuối chừng như còn nán lại
    Nắng vừa tươi đã phải lụi tàn ngay
    Lời hẹn thề vương trên những áng mây
    Gió nhẹ thoảng đã bay vào vô định

    Tím hoàng hôn

    Tác giả: Toàn Tâm Hòa

    Bước nhẹ trên đường chiều dịu dàng

    Hoàng hôn tím khắc sâu hình bóng em

    Yêu màu tím đậm lòng thêm
    Từng giọt sầu nặng đọng tình sâu thẳm.

    Em nói cười nhẹ thơ thẩn

    Màu hoa tím kia chứng nhận tình trung
    Bình minh chợt tới bên cửa
    Hoàng hôn tím mộng mơ trên dáng người.

    Trời cao vẫn mãi chênh chao

    Màu tim tím ngát, hòa quyện bên nhau

    Định mệnh đã đưa đẩy lâu

    Gặp nhau giữa hoàng hôn tím thiết tha.

    Vòng xoay tình thắt nghìn năm
    Người lạ kỳ ảo, đắm chìm nhớ mong
    Hoàng hôn tím, tình vuông tròn

    Từ từ tay nắm, hẹn thề ân tình.

    Bài thơ về hoàng hôn ánh lên Tím hoàng hôn dịu dàng
    Bài thơ về hoàng hôn ánh lên Tím hoàng hôn dịu dàng

    Trong ánh chiều rơi chậm, thơ về hoàng hôn như tiếng vọng của ký ức và niềm riêng. Mỗi bài thơ là một góc nhìn, một xúc cảm, gợi ta sống chậm lại và trân trọng hơn vẻ đẹp mong manh của cuộc sống.

    Bình luận