Chùm thơ hay về hoa ban - Nét đẹp núi rừng Tây Bắc

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Hoa ban – loài hoa trắng tinh khôi của núi rừng Tây Bắc, từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca. Những vần thơ về hoa ban mang đậm hồn quê, chan chứa tình yêu thiên nhiên và ký ức ngọt ngào.

    Hoa ban trắng

    Tác giả: Nguyễn Thái Cơ 

    Giữa đại ngàn hoa ban đầy huyền ảo
    Lòng ta say chân lảo đảo bước đi
    Chẳng hiểu sao ta bỗng thấy lâm li
    Hoa ban trắng đã nhâm nhi nỗi nhớ

    Gặp em đây khi mùa hoa ban nở
    Giữa núi rừng nghe tiếng thở đâu đây
    Hoa ban trắng ai đã rải trên cây
    Để lòng anh đang ngất ngây tình ái

    Say đắm sắc hoa ban trắng giữa lòng phố núi
    Say đắm sắc hoa ban trắng giữa lòng phố núi

    Tình thơ hoa ban

    Tác giả: Thiên Ân 

    Khói bếp nhà sàn bập bùng lửa đỏ
    Ai đã luộc gà, mổ lợn nấu măng...?
    Cô gái, chàng trai áo quần rực rỡ
    Tiếng trống, tiếng chiêng...nao nức thanh âm

    Tiếng sáo dưới trăng đưa duyên hòa quyện
    Tinh khiết hoa ban nở trắng núi rừng
    Biểu tượng thủy chung muôn đời ẩn hiện
    Gắn bó tình người năm tháng bao dung

    Bám rễ vực sâu, treo hồn đỉnh núi
    Trắng chân trời ăm ắp giọt yêu thương
    Như cô gái căng tròn bên góc suối
    Đánh thức mùa xuân gồng gánh phong sương

    Hoa trắng nõn nà như da thiếu nữ
    Đôi trái tim ghép lại mộng ban đầu
    Mộc mạc, ấp e, tinh khôi, quyến rũ
    Ong lạc lối về, bướm chết chìm sâu

    Màu hoang dại khiến tim ta bỡ ngỡ
    Hoa ban rụng đầy ở thảm cỏ xanh
    Mấy kẻ đa tình ngại ngùng mắc cỡ
    Ai nhìn ai trong làn khói mong manh?

    Anh yêu em mùa hoa ban da diết
    Thời gian san sẻ bên mái tranh nghèo
    Tây Bắc say men, rượu nồng, mắt biếc
    Ngày ghen đêm thổn thức trái tim yêu. 

    Hoa ban

    Ban tím trắng
    Vẻ đẹp của người thiếu nữ
    Nụ cười em
    Hoa bướm phải hờn ghen
    Anh xin được
    Làm làn mưa ngọn gió
    Giữ hương hoa
    Thơm mãi với thời gian !!!

    Những bông hoa tím

    Tác giả: Lê Gia Hoài

    Bạn biết tôi cũng giống như bạn

    Yêu nhiều tím một cành

    Yêu Tây Bắc hoang sơ và lộng gió
    Yêu núi rừng vùng cao xanh thẳm

    Trong giấc mơ của tôi tôi vẫn mơ
    Tôi đã đưa cho bạn cành màu tím
    Cho nửa cuộc đời tôi đáng tìm kiếm
    Niềm đam mê của viền tím

    Trái tim tôi không bao giờ ngừng rơi vì bạn
    Đắm mình trong rừng ban lộng gió
    Cùng anh ngắm hoàng hôn bên dòng suối nhỏ
    Trao yêu thương vầng trăng soi rừng đêm

    Bạn có biết khi nào tôi có thể quay lại đây không?
    Về thăm phố núi, thăm người mình yêu
    Hẹn gặp lại – một ngày không xa bạn sẽ đến
    Để thỏa niềm khao khát ước mơ tình yêu.

    Nhẹ rơi ký ức như những bông hoa tím mùa xưa
    Nhẹ rơi ký ức như những bông hoa tím mùa xưa

    >>> Khám phá thêm: Tuyển chọn thơ hoa quỳnh nhẹ nhàng và sâu lắng

    Lại một mùa hoa ban

    Tác giả: Nguyễn Anh Tuấn

    Anh muốn viết bài thơ hoa ban
    Những mùa ban chừa lại
    Em đã đi xa…

    Một chiều miền Tây
    Gió Lào khắc khổ
    Những vệt ban rừng nở sớm
    Trên sườn núi xanh mờ
    Những mỏm đồi trơ trụi

    Tây Bắc là đây em
    Anh hỏi
    Mỗi khi lòng ngơ ngác
    Tự bao giờ em đến bên anh
    Như rừng ban trắng muốt
    Sáng một dải mờ sương
    Có phải, trong thung lũng xanh ngập nhớ thương
    Đang vẳng lời em nhắn lại:
    “Hoa ban ơi!
    Có chàng trai lần đầu biết hoa ban
    Hoa chớ phũ phàng đấy nhé!”
    Anh vui thích và ngỡ ngàng như đứa trẻ
    Tìm em qua một sắc hoa rừng

    Nhưng không đợi em về
    Ngắt cánh ban rừng mộc mạc
    Anh đã ra đi…

    Không biết vì sao hoa ban nở

    Tác giả: Vuon Mimi

    Em không biết vì sao hoa Ban nở
    Chỉ biết rằng khi ấy tháng ba
    Rừng Tây Bắc tím cả một trời hoa
    Và trai gái múa xòe hoa hò hẹn.

    Em không biết vì sao hoa Ban nở
    Chỉ thấy lòng khi ấy xốn xang
    Tím cánh hoa e ấp nhẹ nhàng
    Má ửng hồng lúc anh nhìn âu yếm.

    Em không biết vì sao hoa Ban nở
    Chỉ biết rằng khi ấy đã yêu
    Lòng đã biết thương nhớ rất nhiều,
    Một chàng trai ngay lần đầu gặp gỡ.

    Em không biết vì sao hoa Ban nở

    Nhưng em đã mơ về một giấc mơ

    Một mái nhà với cả tiếng trẻ thơ

    Và hạnh phúc bên người em yêu mến.

    Hoa ban điểm tô Hà Nội

    Tác giả: Chu Tuan Kiet

    Hoa ban sắc tím nhẹ nhàng
    Điểm tô Hà Nội phố phường đẹp hơn
    Loài hoa Tây Bắc mến thương
    Gió lùa lạnh buốt vấn vương nhói lòng
    Núi rừng Tây Bắc bản làng
    Áo bông, bếp có lửa hồng ấm, no?

    Sáng bừng phố cổ khi hoa ban điểm tô Hà Nội
    Sáng bừng phố cổ khi hoa ban điểm tô Hà Nội

    Về thăm quê em

    Tác giả: Nguyễn Thái Cơ

    Em nói quê em ở Nhĩ Hà

    Vùng núi Tây Bắc ngút ngàn xa

    Hoa ban nở trắng bên sườn núi

    Đánh bạo liều mình lên hái hoa

    Nơi đây bao đời say khách đến

    Ba núi bốn đèo anh đã qua

    Cảnh đẹp Nhĩ Hà hồn non nước

    Má thắm môi nồng thỏa nguyện ta.

    Hoa ban trên phố

    Tác giả: Sang Nguyen Duc

    Lang thang ngõ phố Hà thành
    Hoa Ban nở rộ trên cành đung đưa
    Trạnh lòng nghĩ tới ngày xưa
    Như cùng người ấy tiễn đưa vẫy chào

    Hoa ban nở tít trên cao
    Núi rừng Tây Bắc cây nào cũng xinh
    Sắc màu tươi đẹp lung linh
    Trong rừng ban ấy chúng mình bên nhau

    Điện Biên ấy buổi ban đầu
    Cùng nhau đứng ở bên cầu ngắm hoa
    Những bông ban trắng hiền hòa
    Dập dờn theo gió như làn sóng xô

    Bây giờ ngay giữa thủ đô
    Hoa ban trắng, đỏ nên thơ vô cùng
    Đâu còn phải đến núi rừng
    Dạo chơi ngõ phố vui mừng ngắm hoa.

    Hoa ban đỏ

    Sao hoa ban lại đỏ
    Trăng nhầm… Núi không nhầm
    Em thả vai giữa suối
    Hoa Ban chờ soi gương.

    Sao hoa Ban lại đỏ
    Thì thào, cỏ thì thào
    Vách đá dồn hơi thở
    Khi em ngồi hái sao…

    Và hoa Ban rực đỏ
    Khi tiếng khèn thung thiêng
    Nao nác khèn tung thiêng
    Nào nác triền thung lũng
    Má em bừng thiên nhiên…

    Cõi mơ tan

    Tác giả: Đặng Anh Tuấn

    Hoa ban nở tím núi đồi xanh
    Dọc bờ suối chảy lượn vòng quanh
    Lam chiều khói thoảng buồn da diết
    Cỏ ướt đầm sương hạt mong manh

    Chia tay qua khúc chiều xuân cuối
    Người đã xa rồi, cõi mơ tan
    Chập chùng Tây Bắc hồn vương lại
    In trong sắc tím cánh hoa ngàn…

    Dấu yêu nhạt nhòa trong cõi mơ tan ngày cũ
    Dấu yêu nhạt nhòa trong cõi mơ tan ngày cũ

    Nhớ mãi hoa ban

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Tháng ba về anh muốn lên Tây Bắc.
    Một lần thôi để được ngắm hoa ban.
    Những cánh hoa trắng hồng xinh khoe sắc.
    Lộng lẫy thắm tươi trên khắp đại ngàn.

    Thăm phố núi anh thấy em múa hát.
    Điệu then vui xen tiếng tính rộn ràng.
    Anh say rồi giữa núi rừng bát ngát.
    Em múa xoè sao ánh mắt mênh mang.

    Em liếc nhìn ánh mắt sau cây quạt.
    Cứ tưởng anh đang lạc chốn địa đàng.
    Như tiên nữ em bước trong tiếng nhạc.
    Cho anh bồng bềnh trôi giữa hồng hoang.

    Điện Biên xưa cha anh mình thắng Pháp.
    Việt Nam ta lịch sử bước sang trang.
    Em hãy đưa anh tới hầm Đờ Cát.
    Mở lại trang vàng lịch sử vẻ vang.

    Con tim anh nghe sóng xô dào dạt.
    Khi thấy em mến khách lại dịu dàng.
    Phải vì Điện Biên trăng thanh gió mát.
    Hay vì em anh nhớ mãi hoa ban.

    Thơ về hoa ban Tây bắc

    Hoa rừng Tây Bắc

    Tác giả: Long Nguyễn

    Bóng ai thấp thoáng ngỡ Tiên sa ?!
    Sắc nước, hương bay thắm ngọc ngà
    Ánh mắt mê hồn người đất lạ
    Môi cười gợi cảm kẻ trời xa !
    Mai rừng Tây bắc ngời xinh quá
    Đào núi cao nguyên sáng đẹp à
    Váy lượn ô xòe che bóng ngã
    Chạnh lòng… viết tặng khúc thi ca !!!

    Mùa xuân hoa trắng

    Tác giả: Nguyễn An Bình

    Ai đem hoa ban giữa rừng Tây Bắc
    Về điểm trang cho thành phố mù sương
    Thiếu tiếng khèn giao duyên tình đôi lứa
    Vẫn nồng nàn hơi thở đất phương Nam.

    Em đem cả mùa xuân về phố núi
    Nghe lòng mình xao xuyến gịọt sương mai
    Từng sợi nắng vàng tươi màu áo lụa
    Thả bên đồi đàn bướm ngất ngây bay.

    Tôi trở lại ngày cuối năm phố núi
    Ngỡ lòng mình lạc giữa chốn đào nguyên
    Hoa ban nở trắng trong tình sơn nữ
    Mắt mơ màng nghe tiếng hót chim quyên.

    Tiếng suối chảy gởi tình tôi theo gió
    Sợi tóc mềm em trói cả hồn tôi
    Dáng ai nghiêng đợi bên hàng liễu rũ
    Sóng ven hồ lất phất phấn thông rơi.

    Lũ chim bay về gọi mùa xuân tới
    Tôi lang thang tìm em trong giấc mơ
    Em ơi có nghe đâu đây nhạc ngựa
    Nhịp kiệu khua giòn một góc phố xa.

    Đà Lạt xuân ngập tràn hoa ban trắng
    Đường Quang Trung em về dưới cơn mưa
    Tôi nhớ thương em qua mùa mê hoặc
    Sao lòng còn thao thức những mùa xưa.

    Tháng ba gọi về mùa xuân hoa trắng khẽ nở
    Tháng ba gọi về mùa xuân hoa trắng khẽ nở

    >>> Khám phá thêm: Thơ về hoa đồng tiền - Vẻ đẹp rạng rỡ và kiêu sa

    Tây Bắc

    Tác giả: NhatHo

    Chuyến xe muộn chiều xuân năm ấy
    Qua ô cửa, xúc cảm bủa vây
    Gió nhẹ se qua lòng bồi hồi
    Ánh đèn chớp, nỗi nhớ vơi đầy
    Anh đi mãi rồi cũng thành hình
    Đất trời giao thoa đón bình minh
    Ngát hương bên đồi hoa ban trắng
    Nơi xuyến xao viết tâm tình mình
    Hương, cảnh, sắc ôi sao đẹp quá
    Ngâm giai điệu tiếng khèn tình ca
    Rượu ngọt giao môi sương mờ ảo
    Điệu xòe sơn nữ, trước hiên nhà
    Tấc đất, dừng chân đâu cũng đẹp
    Mang tâm hồn gửi lại người xem
    Luyến chút tình vang vọng bản xứ

    Sắc trắng hoa ban

    Hoa ban trắng toả sườn đồi
    Nở bừng trong nắng đơn côi giữa rừng
    Hoa cười bên đó dửng dưng
    Hồn người bên ấy ngoảnh lưng tránh đời
    Cánh hoa 5 nhánh không rời
    Khía ra, nhựa ứa máu đời cuộn rơi
    Cánh tay ai mãi buông lơi
    Trắng sao là trắng khoảng trời tĩnh không
    Nhớ ngày xưa ấy mà mong
    Người con gái Thái một lòng trung trinh
    Bước ra từ cánh hoa tình
    Trắng trong, son sắt hiển linh cõi người
    Biết bao câu hát gọi mời
    Để người trong mộng chơi vơi nhớ thầm
    Thu mình cùng mối tình câm
    Nhận ra trong mắt, hoa trằm mũi thêu
    Nhỏ thôi, nhưng đỏ máu chiều
    Từng ngày nuôi trắng cô liêu hoa rừng.

    Mời anh lên Tây Bắc

    Tác giả: Nguyễn Kiều Trang

    Anh có lên Tây Bắc cùng em không
    Quanh năm mây phủ lưng trừng núi
    Mặt trời ngủ quên chẳng chiếu rọi
    Cùng với mây bay và núi đồi

    Ở đây chỉ có hoa Sim thôi
    Màu tím thuỷ chung tím đợi chờ
    Em vẫn thiết tha về phương ấy
    Chỉ có anh thôi thương mình anh

    Em vẫn chờ anh và sẽ đợi
    Dù cánh sim tàn trong đêm sương
    Vẫn yêu vẫn ngọt môi hôn ấy

    Chẳng thể rời xa chẳng rời xa.

    Em thì thầm gió hát mời anh lên Tây Bắc
    Em thì thầm gió hát mời anh lên Tây Bắc

    Hoa ban miền Tây Bắc

    Tác giả: Nguyễn Văn Pứ

    Tây Bắc trắng hoa ban màu quý phái
    Những cành nghiêng vươn xuống cạnh lối mòn
    Như níu giữ chân người con gái Thái
    Chuyện tình xưa theo tiếng gió nỉ non…

    Nàng Ban giữ trọn mối tình trong trắng
    Không sang ngang,không bỏ bạn trai nghèo
    Nàng gửi xác giữa lưng đồi hoang vắng
    Hóa thành hoa mòn mỏi đợi người yêu!

    Hoa ban trắng dịu dàng như thiếu nữ
    Tuổi dậy thì mang dáng vẻ kiêu sa
    Rừng ban tím bên triền đồi ban đỏ
    Cả khung trời như chỉ để bày hoa.

    Cô gái Thái hái rau rừng, măng đắng
    Đôi chân trần lội suối rửa hoa ban
    Làm món nộm đậm hương riêng làng bản
    Mùi nếp nương thơm lửa bếp nhà sàn…

    Cô gái Thái cánh tay ngà thon thả
    Váy hoa xoay, điệu múa Thái dân gian
    Tiếng pí, tiếng khèn và trống chiêng rộn rã
    Níu chân người vào lễ hội hoa ban.

    Tây Bắc hành

    Tác giả: Trần Đức Phổ

    Anh sẽ đưa em về miền Tây Bắc
    Nơi bạt ngàn rừng thẳm tiếp trời xanh
    Nơi chim chóc chuyền cành kêu ríu rít
    Hoa rừng thơm, bên suối mát ngọt lành.

    Về Tây Bắc cùng em leo dốc núi
    Chiều chợ Phiên màu thổ cẩm lượt là
    Cô gái Dao miệng cười duyên bên suối
    Đêm chợ tình sơn nữ đẹp như hoa.

    Về Tây Bắc khi mùa xuân vừa tới
    Ngắm hoa Ban nở trắng cả lưng đồi
    Lửa bập bùng giữa rừng đêm mở hội
    Điệu múa Xòe ai uốn lượn, lả lơi…

    Về Tây Bắc ngắm trăng vàng, núi biếc
    Nhớ chuyện xưa Quốc Mẫu, Mẹ Âu Cơ
    Dắt con trẻ lên non cao lập nghiệp
    Biến hoang sơn thành phố thị bây giờ.

    Về Tây Bắc nơi rừng thương, núi nhớ
    Rượu cần say như tình thuở ban đầu
    Tuy xa lắm nhưng không hề cách trở
    Như tấm lòng đôi lứa đã yêu sâu!

    Về Tây Bắc, về cùng anh, em nhé!
    Sống đời thường với non, nước, trời, mây…
    Như cái thuở Cha vừa quen với Mẹ
    Men trầu cay hòa lấy vị nồng vôi!

    Về Tây Bắc mình sống những ngày vui!

    Tháng ba lại bắt đầu Tây Bắc hành êm dịu
    Tháng ba lại bắt đầu Tây Bắc hành êm dịu

    Thơ 7 chữ về hoa ban

    Chuyện tình hoa ban trắng

    Tác giả: Đất Văn Lang

    Ban trắng trùm sương trắng núi rừng
    Như màn tuyết trắng nắng rưng rưng
    Như mừng như tủi tình chia lối
    Hai ngả tao phùng một lối chung

    Chim giang cánh mỏi qua ngàn núi
    Gió lạnh nắng nung vượt vạn đèo
    Miệt mài bay, một đời thui thủi
    Không tổ về, nằm vách cheo leo

    Cả đời tìm kiếm chẳng than van
    Hồn yêu nâng cánh xác xơ tàn
    Hạ nắng thu buồn đông lạnh giá
    Lặng thầm sãi gió khắp quan san

    Tháng hai chim én lượn từng đàn
    Hồng mận mơ đào đón xuân sang
    Chim Khun cất tiếng kêu khản đặc
    Nghẹn lòng tìm thấy cánh rừng ban

    Hoa trắng một màu trắng thong dong
    Môi tím buồn se đến nao lòng
    Năm cánh trong ngần như giọt lệ
    Tủi mừng thoả nguyện nỗi chờ mong

    Chim cận kề hoa giữa núi rừng
    Lặng lẽ chan hoà nghĩa thuỷ chung
    Tình tự chưa tròn hoa rụng cánh
    Chim lại buồn rong ruổi kiếp lao lung…

    Ban trắng đâu rồi hỡi tình chung
    Hạ đến thu đi đông trắng rừng
    Lầm lũi bay hoài không mệt mỏi
    Tìm mùa ban trắng nắng rưng rưng.

    Về thăm quê em

    Tác giả: Nguyễn Thái Cơ 

    Em nói quê em ở Nhĩ Hà
    Vùng núi Tây Bắc ngút ngàn xa
    Hoa ban nở trắng bên sườn núi
    Đánh bạo liều mình lên hái hoa
    Nơi đây bao đời say khách đến
    Ba núi bốn đèo anh đã qua
    Cảnh đẹp Nhĩ Hà hồn non nước
    Má thắm môi nồng thỏa nguyện ta.

    Mùa trắng nở rộ khi anh về thăm quê em
    Mùa trắng nở rộ khi anh về thăm quê em

    Hoa ban Hà Nội

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Em có về thăm Hà Nội tháng ba
    Để cùng anh đi ngắm hoa trên phố
    Quanh hồ Gươm bên dòng người đi bộ
    Hoa ban mùa này nở rộ tươi xinh

    Bông hoa phớt hồng, tim tím, trắng tinh
    Tượng trưng cho mối tình cô gái Thái
    Khi bị người cha ép duyên ngang trái
    Cô chết đi hoá hoa dại bên đồi

    Như một tình yêu không nói lên lời
    Những bông hoa núi về nơi đô thị
    Muốn nhắn nhủ một tình yêu chung thủy
    Con tim này mãi yêu chỉ anh thôi

    Về nhé em chúng mình sẽ sánh đôi
    Ngắm hoa ban giữa đất trời Hà Nội
    Ta nắm tay đi trong mùa xuân mới
    Bước trên đường ta sẽ nói lời yêu.

    Hoa ban tím

    Tác giả: Lê Gia Hoài

    Em biết không anh giống em lắm đó
    Yêu rất nhiều sắc tím một nhành ban
    Yêu Tây Bắc hoang vu gió đại ngàn
    Yêu núi rừng thẳm xanh miền sơn cước.

    Trong giấc mơ anh vẫn thầm ao ước
    Được em trao tận tay nhành ban tím
    Để bõ công nửa đời anh tìm kiếm
    Sự nồng nàn của sắc tím biên cương.

    Chẳng bao giờ lòng anh thôi tơ vương
    Được đắm mình trong rừng ban lộng gió
    Ngắm hoàng hôn cùng em bên suối nhỏ
    Trao ân tình cùng trăng tỏ rừng đêm.

    Biết bao giờ anh về được đây em
    Thăm phố núi, thăm người anh thương mến
    Hẹn gặp nhé – một ngày anh sẽ đến
    Để thỏa lòng khao khát giấc mơ yêu.

    Chiều tím hoa ban

    Tác giả: Nguyễn Hưng

    Này giọt nắng hững hờ bên ô cửa
    Có biết không cơn gió trốn nơi nào?
    Ta muốn gửi về phương trời nơi ấy
    Yêu thương này cùng nỗi nhớ nôn nao.

    Nghe da diết trong lòng đang dậy sóng
    Làm sao đây kìm nén những tuôn trào
    Khao khát hỡi dâng trào lên máu nóng
    Kìa xuân hồng đã thắm giấc chiêm bao.

    Mỗi giây phút tưởng dài như vô tận
    Vắng xa nhau tâm trí cứ thẫn thờ
    Cả vũ trụ một bóng hình chật chỗ
    Yêu nhau rồi mà ngỡ vẫn đang mơ.

    Này cơn gió vừa thoảng hương xao xuyến
    Như quyện theo mùi suối tóc nồng nàn
    Chắc ai đó nỗi mong chờ cũng thế
    Nên màu chiều đã tím sắc hoa ban.

    Nhẹ buông nỗi nhớ theo chiều tím hoa ban vương
    Nhẹ buông nỗi nhớ theo chiều tím hoa ban vương

    Hoa ban phố cổ

    Tác giả: Hang Nguyen

    Hoa Ban nở giữa lòng Hà Nội.
    Phố cổ người đi, tấp nập ngược xuôi.
    Mầu thủy chung trọn vẹn muôn đời.
    Hà Thành phố, tôi sững sờ ngơ ngác.

    Dẫu đã qua nhiều miền trên đất nước.
    Hoa Ban xưa...Chốn Tây Bắc xa xôi.
    Hiện diện nơi đây, khoe sắc với đời.
    Tím chiều đông, thủ đô ngày lặng gió.

    Trên bãi cỏ xanh, công viên lặng lẽ.
    Gom nhặt từng cánh hoa tím nhẹ rơi.
    Đêm hôm qua, ai thổn thức chơi vơi.
    Gió đông về, hồn còn vương trên lá.

    Mầu thủy chung…Nặng tình nhung nhớ.
    Ai gửi người… Khi vẫn cách xa.
    Nỗi nhớ thương, dù cả vạn sơn hà.
    Ai khắc khoải…! Ngắm hoa Ban nơi phố cổ.

    Thơ về hoa ban không chỉ miêu tả vẻ đẹp của loài hoa đặc trưng núi rừng mà còn là tiếng lòng, là nỗi nhớ da diết dành cho miền quê thân thuộc. Mỗi vần thơ là một mảnh ghép ký ức đầy yêu thương.

     

    Bình luận