Thơ về hoa loa kèn tháng tư dịu dàng và tinh khôi

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Hoa loa kèn trắng – loài hoa mang hương sắc thanh khiết của tháng Tư Hà Nội, luôn gợi nhắc về những rung động đầu đời, những chiều phố vắng dịu êm. Trong thơ, loa kèn hiện lên đầy tinh tế và sâu lắng, gợi cảm xúc rất riêng.

    Thơ hay nhất về hoa loa kèn

    Tình khúc hoa loa kèn

    Tác giả: Lê Vinh Nội Vũ 

    Loa kèn!
    Em cũng là hoa
    Tại sao cam chịu nhạt nhòa tháng năm?
    Thời gian là chuỗi lặng thầm
    Cưu mang em với sai lầm của em
    Còn đâu gió nhẹ từng đêm?
    Ánh trăng xoa dịu bên thềm cánh hoa?
    Tìm đâu khúc nhạc giao thoa?

    Trong cằn cỗi, giữa mù lòa tình ai?
    Đừng em! Ta thấy thơ ngây
    Thương thêm vì biết trong đầy có vơi
    Chuyện xưa, gió thoảng một thời
    Cài chi trong đó những lời lạnh căm
    Hãy tìm đúng nghĩa trăm năm
    Quên đi góc khuyết trăng rằm ngày xưa.

    Tình khúc hoa loa kèn vang lên trong những bài thơ về hoa loa kèn
    Tình khúc hoa loa kèn vang lên trong những bài thơ về hoa loa kèn

    Ngoại thành mùa hoa loa kèn

    Tác giả: Van Can Phan

    Thời gian sắp hết tháng ba

    Mùa hoa loa kèn bắt đầu trổ bông.

    Lang thang bước chân ven đường

    Một thế giới quen lạ... ngỡ ngàng.

    Gặp cô gái trẻ, dáng thướt tha

    Ánh mắt như bồ câu đẹp mê hồn ngắm hoa.

    Dường như dáng vẻ thanh tao

    Nhường cho những cử chỉ thướt tha, yêu kiều.

    Màu áo tím Huế dễ thương

    Hòa quyện với bức tranh chiều tím phôi pha.

    Nét đẹp ngọc ngà càng tôn thêm

    Níu chân lữ khách đi xa, đánh thức những ký ức.

    Không uống thuốc mê, tinh thần tỉnh táo

    Nhớ nhất là phải về sớm trước khi bình minh

    Trên bàn tay nàng, chùm hoa loa kèn

    Tà áo trắng hương mùa Hạ vẫn thoang thoảng!

    Má hồng, môi hồng, tuổi xuân như lá xanh

    Hạnh phúc tràn ngập, nàng vẫn cảm thấy xao xuyến...

    Từ tình yêu, nàng chưa tìm ra vần điệu

    Đường vào đại học hẹp như khe cửa!

    Chuyện thi cử chỉ là lửa đam mê cha mẹ thắp lên

    Trong hòm thư, những tin nhắn lãng mạn...

    Ôm hoa trong tay, hồn mộng mơ thoảng đãng

    Hoàng tử bạch mã vẫn lang thang ở nơi đâu đó!

    Tháng Năm trôi qua, từ hoa phượng đỏ giả mạo

    Đổi chiếc áo dài, nàng trở thành sinh viên xinh đẹp...

    Ngồi trên ghế giảng đường, hứa sẽ ngoan ngoãn

    Không còn nghịch ngợm như thời trung học!

    Và rồi, một ngày, người kia làm nàng khóc

    Chỉ là suy nghĩ, nhưng lòng vẫn đầy bâng khuâng...

    Tháng Sáu đang về, hoa loa kèn trắng bốc mùi hương

    Hứa với lòng, chỉ cần đậu vào đại học là đủ!

    Đừng để màu sắc của thế giới này làm bạn xao lạc

    Xem tin nhắn, lòng lại cảm thấy bồi hồi..

    Dường như tỉnh giấc từ giấc mơ êm đềm như say

    Một giờ sau, may mắn tới đến nhà…

    Nơi đâu mùa hạ bắt đầu 

    Tác giả: Phạm Quang Thu 

    Mùa hạ bắt đầu tháng tư
    Anh biết rồi, ngu ngơ không biết
    Để loa kèn trắng lên màu da diết
    Và nhớ em, không biết nói làm sao!

    Mùa hạ về, đêm trăng sáng, nở sao
    Ngày rất nắng, mưa rào nặng hạt
    Anh yêu thế bao lời ca em hát
    Thiên nhiên tràn trong tiếng nhạc mưa rơi

    Mùa hạ bắt đầu khi Phượng lên ngôi
    Lá rất xanh và hoa rất đỏ
    Mà hè đến dấu tình yêu ở đó
    Trời nóng ran và hoa nở bung ra

    Mùa hạ về, em có qua nhà
    Anh cùng em sẽ qua bên ngoại
    Một mùa hạ rạo rực như em thấy
    Bầu trời xanh chẳng có mấy mây bay

    Mùa hạ về, em có đếm ngày
    Chắc em sẽ mê say quên ngày tháng
    Và mùa đi trong hương thầm thoang thoảng
    Hẹn thương yêu một đêm trắng với hè!

    Nơi đâu mùa hạ bắt đầu khi những bài thơ về hoa loa kèn gọi tên
    Nơi đâu mùa hạ bắt đầu khi những bài thơ về hoa loa kèn gọi tên

    >>> Khám phá thêm: Hoa gạo trong thơ - Sắc đỏ rực rỡ của mùa tháng Ba

    Hà Thành mùa hoa loa kèn 

    Tác giả: Hương Huyền

    Em xuống phố, dịu dàng duyên dáng
    Trắng tinh khôi trong sáng ngây thơ
    Lung linh hoa nắng ngẩn ngơ
    Loa kèn thổi khúc đợi chờ hè sang.

    Nắng say khướt mơ màng trên phố
    Gió hờn ghen thành cổ hoa leo
    Tròn xoe đôi mắt trong veo
    Nồng nàn quấn quít hương theo chân người.

    Em lúng liếng tươi cười rạng rỡ
    Khiến hồn ta rộng mở ngất ngây
    Khát khao hạnh phúc tràn đầy
    Hà thành bừng sáng hoa vây quanh đường.

    Loài hoa gọi hè

    Tác giả: Vũ Dung

    Loa kèn bông trắng gọi hè
    Gợi bao kỷ niệm ùa về bên em
    Nắng vàng lấp ló bên rèm
    Gọi làn gió nhẹ tới xem hoa cười

    Loài hoa trong trắng rạng ngời
    Tựa như cô gái xuân thời ấp e
    Thanh tao thơm ngát mùa hè
    Tháng tư anh kể em nghe chuyện tình

    Có cô gái trẻ tươi xinh
    Một lòng khắc dạ trung trinh đợi chờ
    Tình nàng đẹp tựa trang thơ
    Loa kèn thơm ngát mộng mơ ngọt ngào

    Tháng tư dịu ngọt anh trao
    Lời yêu nhớ mãi ngày nào bên anh
    Ngập tràn sắc trắng mong manh
    Hoa lưu kỷ niệm trong lành mùa yêu

    Tháng tư sáng trắng sắc chiều
    Lần đầu làm mẹ tình yêu thiên thần
    Tháng tư chở nắng về gần
    Ngây thơ bên mẹ con cần chở che.

    Hoa loa kèn 

    Tác giả: Nguyễn Chinh Phu

    Loa kèn ư mùa tháng tư
    Màu trắng khăn tang tâm tư thương nhớ
    Màu thắm đỏ là màu nhớ thương
    Tháng tư rồi cuối xuân đầu hạ

    Hè đã về cho nắng reo ca
    Loa kèn kia nở thắm màu tim đó
    Đợi chờ ai? mà mãi nhớ ko phai
    Thoảng hương thơm dịu dàng sâu lắng mãi.

    Để lòng ta thương nhớ bồi hồi.
    Người ra đi không hẹn ngày trở lại
    Để hoa kia nở đậm tình không phai.


    Hoa loa kèn thắp lên ký ức trong những bài thơ về hoa loa kèn dịu dàng

    Hoa loa kèn nhuộm nỗi nhớ tháng tư 

    Tác giả: Lại Thị Hồng Phúc

    Hoa loa kèn nhuộm nỗi nhớ tháng Tư
    Trắng tinh khôi trên bờ vai bé nhỏ.
    Màu lá xanh thì thầm trong gió,
    Nắng có còn e ấp môi em?

    Trời bỗng xanh, cơn gió bỗng ngọt lành,
    Mây bỗng trôi, đôi chân thêm mạnh mẽ,
    Khi anh nhẹ nhàng cất lời ca khe khẽ:
    "Gửi gió về nỗi nhớ dành cho em..."

    Tháng Tư về, hoa lại trắng lối đi,
    Câu ca vẫn đây, người không còn nơi ấy
    Khoảng trời này thiếu bóng hình xưa.

    Thơ về hoa loa kèn cảm xúc

    Em chở mùa thu

    Tác giả: Bích Mai Phan

    Em chở mùa về trong rét ngọt của nàng Bân
    Giật nảy mình nhìn khóm loa kèn chúm chím
    Từng lọn gió va vào mưa tíu tít
    Đan áo dở chừng cất kỹ đợi mùa sau 

    Em chở nụ cười, dừng lại đợi tàu
    Chuyến du xuân rộng dài như định mệnh
    Dùng dằng ở, đi - nắng, mưa bịn rịn
    Xoan cuối mùa rụng tím lối đi quen

    Em chở chiều bằng nỗi nhớ lên men
    Hũ rượu tình đã lâu không uống rồi cũng hết
    Mùa ẩm ương sắc loa kèn da diết
    Ta chở mình, cắc cớ đợi mùa sang.

    Chợt nhớ anh

    Tác giả: Ngược miền thương nhớ 

    Rét vụng theo về nhắc nhớ anh
    Và mưa ghé vội đọng khe mành
    Loa kèn ấp mộng bông cài trắng
    Cỏ xước chen tình lá điểm xanh
    Những tưởng đêm tàn vun ái lỡ
    Nào hay khắc lụi giấu mơ thành
    Vườn xưa kỷ niệm mây kề luyến
    Cứ ngỡ xuân trào lệ lướt nhanh.

    Nơi đâu mùa hạ bắt đầu

    Tác giả: Phạm Quang Thu 

    Mùa hạ bắt đầu tháng tư
    Anh biết rồi, ngu ngơ không biết
    Để loa kèn trắng lên màu da diết
    Và nhớ em, không biết nói làm sao!

    Mùa hạ về, đêm trăng sáng, nở sao
    Ngày rất nắng, mưa rào nặng hạt
    Anh yêu thế bao lời ca em hát
    Thiên nhiên tràn trong tiếng nhạc mưa rơi

    Mùa hạ bắt đầu khi Phượng lên ngôi
    Lá rất xanh và hoa rất đỏ
    Mà hè đến dấu tình yêu ở đó
    Trời nóng ran và hoa nở bung ra

    Mùa hạ về, em có qua nhà
    Anh cùng em sẽ qua bên ngoại
    Một mùa hạ rạo rực như em thấy
    Bầu trời xanh chẳng có mấy mây bay

    Mùa hạ về, em có đếm ngày
    Chắc em sẽ mê say quên ngày tháng
    Và mùa đi trong hương thầm thoang thoảng
    Hẹn thương yêu một đêm trắng với hè!

    Nơi đâu mùa hạ bắt đầu khi những bài thơ về hoa loa kèn gọi tên
    Nơi đâu mùa hạ bắt đầu khi những bài thơ về hoa loa kèn gọi tên

    Hạ về xôn xao mùa nắng

    Tác giả: Nguyễn Lê 

    Hoa loa kèn nở trắng nắng tháng năm
    Màu tím nhớ bằng lăng nghiêng trời hạ
    Trời trong xanh nắng xôn xao vòm lá
    Gió tự tình rỉ rả tiếng ve ngân

    Cánh phượng hồng đỏ lửa đứng trầm ngâm
    Cành hoàng yến mênh mang vàng phơ phất
    Mưa chưa rơi sao mà hoen mi mắt
    Tình bạn bè ngơ ngác phút chia tay

    Một buổi chiều đầy nắng cánh phượng bay
    Môi thấy mặn và cay cay trong mắt
    Chỉ còn em trên con đường vắng ngắt
    Lòng ngậm ngùi cúi nhặt cánh hoa rơi

    Vạt nắng vàng nhớ lắm tháng năm ơi
    Tuổi hoa niên có bao lời muốn nói
    Nắng tháng năm chứa bao điều hứa đợi
    Hẹn ngày về nắng mới lá xôn xao.

    Bâng khuâng

    Trên bàn tay em, chùm hoa loa kèn

    Tà áo trắng vẫn hương mùa Hạ!

    Má ửng hồng, môi hồng, tuổi xuân như lá

    Hạnh phúc tràn ngập, em vẫn thấy bâng khuâng...

    Từ tình yêu, em chưa tìm ra vần điệu

    Đường vào đại học hẹp như khe cửa!

    Chuyện thi cử chỉ là lửa đam mê cha mẹ thắp lên

    Trong hòm thư, những tin nhắn lãng mạn...

    Ôm hoa trong tay, hồn mộng mơ thoảng đãng

    Hoàng tử bạch mã vẫn lang thang ở nơi đâu đó!

    Tháng Năm trôi qua, từ hoa phượng đỏ giả mạo

    Đổi chiếc áo dài, em trở thành sinh viên xinh đẹp...

    Ngồi trên ghế giảng đường, hứa sẽ ngoan ngoãn

    Không còn nghịch ngợm như thời trung học!

    Và rồi, một ngày, người kia làm em khóc

    Chỉ là suy nghĩ, nhưng lòng vẫn đầy bâng khuâng...

    Tháng Sáu đang về, hoa loa kèn trắng bốc mùi hương

    Hứa với lòng, chỉ cần đậu vào đại học là đủ!

    Đừng để màu sắc của thế giới này làm em xao lạc

    Xem tin nhắn, lòng lại cảm thấy bồi hồi..

    Dường như tỉnh giấc từ giấc mơ êm đềm như say

    Một giờ sau, may mắn tới đến nhà...

    Mùa hoa loa kèn

    Tác giả: Ngô Quân Miện

    Bàn tay trắng muốt em cầm
    Một cành hoa nối mùa xuân – mùa hè
    Mưa phùn vừa dứt, tiếng ve
    Cháy ran lên giữa trưa nhòe bóng cây
    Em đi, áo mỏng phô bày
    Da thơm dịu thoáng giữa ngày dịu xanh
    Mùa hoa đi vụt qua nhanh
    Mùi hoa chưa kịp cho anh được cầm.

    Mùa hoa loa kèn về cùng những bài thơ về hoa loa kèn xao xuyến
    Mùa hoa loa kèn về cùng những bài thơ về hoa loa kèn xao xuyến

    >>> Khám phá thêm: Những vần thơ dịu dàng và sâu lắng về hoa sữa thu

    Mùa hoa cũ

    Tác giả: Ha Nguyen

    Em trở về vào mùa loa kèn nở
    Màu hoa một thủa
    Yêu người.

    Tháng năm trôi
    Anh đừng tự trách mình yếu đuối
    Khóc trên cánh đồng hoa vào mùa cuối
    Chia tay tuổi học trò.

    Em gặp lại anh trong ngày trở gió
    Rét nàng Bân
    Trời thương tấm chân tình
    Mang cái lạnh về cho chồng mặc áo.

    Em trở về nghe tiếng diều sáo
    Vi vu một chiều
    Liêu xiêu bóng nắng
    Con đò qua sông chở giấc mơ nằng nặng nỗi niềm riêng.

    Những đoá loa kèn ngủ yên trong vườn cũ
    Thức dậy làm gì giấc mơ dang dở
    Hãy để cho những bông hoa dịu dàng quyến rũ

    Nhớ về mùa hoa loa kèn

    Tác giả: Đinh Long

    Hoa vô độ trắng trong
    cho ta
    nao lòng

    Hoa vô độ trắng trong
    làm ta
    Im lặng

    Hoa vô độ trắng trong
    khiến ta
    nghi ngờ!

    Loài hoa đoản mệnh
    tháng tư...!

    Cũng mùa này
    ngày ấy tôi đi
    xa tuổi thơ ngây
    em cũng vừa chấm xuân thì

    áo trắng với màu hoa trinh trắng
    trắng rộn ràng
    trắng cả giấc ưu tư

    Ta nhìn nhau hôm ấy
    qua mưa...
    Ôi! Đôi mắt em
    đôi mắt bồ câu ngủ

    Lần đầu tiên
    biết buồn
    lần đầu tiên nhìn tôi
    biết thức...!

    Tôi đi xa
    vui đời - đánh giặc
    đêm hành quân giữa rừng
    bập bùng ánh lửa
    lại thao thức
    tháng tư...!

    Áo trắng và
    màu hoa trinh trắng
    trắng
    tưng bừng
    trắng cả
    giấc đêm tôi.

    Ngày về
    chiếc khăn hồng năm xưa giờ đã thành khăn màu trắng
    Cuốn sổ tay năm nào em tặng
    trắng trang
    trắng cả dòng địa chỉ...!

    Vẫn biết tình yêu buổi ban sơ là thế
    một thoáng buồn chẳng biết gửi
    Về đâu?

    Mưa sân trường
    không phải mưa ngâu
    lui phui thôi
    nhưng
    đủ trắng mái đầu...!

    Day dứt loa kèn

    Tác giả: Võ Thanh Phong

    Bên bức tường xưa đã rêu phong
    Ai hay xuân nữ má vẫn hồng
    Loa kèn day dứt ngày tháng Hạ
    Chim sáo giờ đây đã sang sông…

    Áo tím một thời thương nhớ ai
    Ba năm dệt mỗi mộng Chương Đài
    Tình quân biền biệt nên tim lạnh
    Lời hứa ngày nào đã nhạt phai…

    Hoa vẫn giữ màu trắng thủy chung
    Đêm đêm ấp ủ mộng tương phùng
    Ngày về áo tím bay trong gió
    Chia nửa vầng trăng, bớt nhớ nhung…

    Sợ áo tím buồn, mưa thôi rơi
    Tường rêu xanh lại nhánh cây đời
    Loa kèn day dứt nên tim vỡ
    Biết nói gì đây! Thương nhớ ơi.

    Day dứt loa kèn len lỏi vào từng dòng thơ về hoa loa kèn trong tim
    Day dứt loa kèn len lỏi vào từng dòng thơ về hoa loa kèn trong tim

    Thơ về hoa loa kèn tháng 4

    Tự khúc tháng tư

    Tác giả: Trương Phương Linh

    Tháng tư của anh…ngày gió và em
    Góc phố nhỏ
    Ôm cuộc tình sâu lắng
    Loa Kèn nở
    Da em mềm sắc trắng
    Bờ môi ngoan thơm ngọt một làn hương

    Tháng tư của anh… dệt mộng yêu đương
    Bằng mơ ước
    Những đợi chờ, mong nhớ
    Mười năm trôi
    Trên nhánh đời đã lỡ
    Chiều hạ buồn… tan vỡ một giấc mơ

    Tháng tư của anh… còn lại bài thơ
    Và trong em
    Cả vùng trời kỷ niệm
    Chiều chia ly…
    Phủ hoàng hôn màu tím
    Có bao giờ… trên lối nhớ gặp nhau…?

    Tháng tư về

    Tác giả: Ngô Quang Tuấn

    Tháng tư về chưa tỉnh cơn mê
    Hoa loa kèn tràn về ngõ phố
    Tình đơn phương mãi còn dang dở
    Có bao giờ em nghĩ đến anh

    Tháng tư về trời chẳng trong xanh
    Mây xám xịt mong ngày trở gió
    Phút giao mùa tình anh để ngỏ
    Biết bao giờ mới tỏ lòng nhau.

    Nói với tháng Tư

    Tác giả: Gió Phương Nam

    Đừng vội nhé giục loa kèn níu bước
    Ngọn gió nào vấp phải mùi hương
    Em đâu cầm trái tim của anh
    Như Lylia cầm trái tim của Giăc.

    Em chỉ là vần thơ anh chưa viết
    Là bài ca trong giai điệu anh tìm
    Hóa giọt sương nhịp phách vào đêm
    Dâng nốt nhạc ngân nga màu trắng.

    Tháng tư hãy mở dùm ra ô nắng
    Hạ non mềm thơm từng ngón tay đan
    Dịu dàng ơi những cánh môi hôn
    Tinh khôi lắm bởi lòng hoa chung thủy.

    Tình muôn thuở ấm nồng hoa vẫn vậy
    Gọi tên nhau cho nỗi nhớ theo về…

    Nói với tháng Tư bằng những bài thơ về hoa loa kèn mỏng manh
    Nói với tháng Tư bằng những bài thơ về hoa loa kèn mỏng manh

    Tháng tư mùa hoa loa kèn về

    Tác giả: Nhật Hy

    Tháng 4 – hoa loa kèn gọi hạ về khắp phố,
    Hè chập chờn nhón bước chân qua,
    Trong làn nắng mới lang thang phố,
    Lắng chờ ánh hạ vương vai người.

    Từng nhịp điệu khua dòng tĩnh lặng,
    Lấy chòm mây dệt thành sợi đan xen,
    Trong buổi tan tầm, chiều náo nhiệt,
    Đường dài áo trắng, nắng không tên.

    Tháng 4 – hoa loa kèn dịu dàng khắp phố,
    Từng luống loa kèn rong rủi phố,
    Trên gánh hàng rong chiều phố vắng,
    Nhuộm sắc trắng phai màu từng bước chân.

    Tháng 4 – ai chờ đợi ai,
    Trong mùa loa kèn nở rộ,
    Bung nở bao niềm nao núng,
    Nghe nhịp con tim mong thổ lộ.

    Tình ca tháng 4

    Tác giả: Lương Đình Khoa 

    Này em có nhớ tháng Tư
    Gió giao mùa hát tình ca phố
    Hoa loa kèn chen nhau xoè nở
    Vạt nắng trong hong vỡ những ưu phiền

    Tháng Tư mềm như một nụ hôn êm
    Ngày đi qua nụ cười hiền con gái
    Ta ngoái trông một khoảng trời vụng dại
    Níu ban mai cho gió đếm tuổi mình
    Ngày ta sinh – bông gạo biết dậy tình
    Đỏ tơi bời rụng chiều vàng loang lổ
    Đàn chim sẻ hẹn nhau nơi cuối phố
    Hoan ca mừng một tiếng khóc trong thơm

    Tay mẹ gầy run rẩy rẽ mưa đêm
    Kéo vầng trăng ươm vàng khao khát
    Lưng trần cha chặn cơn giông cúi gập
    Phía con đường chập chững bước bình minh

    Có ghập ghềnh vương mỏi mệt bàn chân
    Những chông chênh khi niềm tin hụt hẫng…
    Ta tìm về nơi tháng Tư bình lặng
    Nhặt lại tin yêu đi tiếp những hành trình…

    Thắp nến hồng soi mỗi tháng Tư xanh
    Ký ức mong manh dệt tình luyến nhớ…
    Tháng Tư về, gió hát tình ca phố
    Gọi em về ta ấm giấc mơ đôi.

    Hoa tháng tư 

    Loa Kèn đua nở khắp nơi
    Rung rinh trong gió gọi mời Hạ sang
    Tỏa hương thơm ngát nhẹ nhàng
    Rắc vào khoảng trống mênh mang giao mùa
    Hoa cười trong nắng say sưa
    Xuân nay đã chín Hè vừa độ non
    Tháng tư mở mắt to tròn
    Giật mình tỉnh giấc vẫn còn luyến vương.

    Hoa tháng tư vẽ nên những bài thơ về hoa loa kèn thanh khiết
    Hoa tháng tư vẽ nên những bài thơ về hoa loa kèn thanh khiết

    Hoa loa kèn với tháng 4 

    Tác giả: Nguyễn Đức Hà Vũ 

    Xuân xa dần tháng tư nắng đã về
    Thời tiết nay chuyển dần sang mùa hạ
    Hoa kèn trắng trong mùi hương thơm tỏa
    Màu trắng thủy chung của hoa loa kèn

    Tháng tư về như khúc nhạc dịu êm
    Tự nhắn lòng sao tình yêu xa mãi
    Dáng ngây thơ và con tim khắc khoải
    Cánh mỏng manh vươn mong ngóng đợi chờ

    Dù tháng năm có vật đổi sao mờ
    Loa kèn vẫn thắm đượm màu chung thủy
    Trắng tinh khôi và một lòng luôn nghĩ
    Giử trọn tình luôn yêu mãi đợi chờ.

    Những bài thơ về hoa loa kèn không chỉ tôn vinh vẻ đẹp thanh khiết của loài hoa tháng Tư mà còn là chiếc cầu nối ký ức, đưa người đọc trở về những khoảnh khắc bình yên, sâu lắng giữa lòng phố thị ồn ào.

     

    Bình luận