Chùm thơ về Hải Dương chan chứa tình quê hương sâu sắc

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Hải Dương không chỉ nổi tiếng với cảnh quan đồng quê yên bình mà còn là mảnh đất giàu truyền thống văn hóa. Những bài thơ về Hải Dương khắc họa vẻ đẹp giản dị, mộc mạc và tình người sâu đậm của vùng đất Bắc Bộ.

    Thơ về Hải Dương hay, ý nghĩa nhất

    Hải Dương

    Hải Dương đất nặng tình người,

    Để người xa xứ bên đời đinh ninh.

    Ninh Giang sông nước hữu tình,

    Bánh gai dân dã quê mình, Ninh Giang!

    Gia Lộc độc đáo thức hàng,

    Bánh dày, giò chả cam đoan dụ người.

    Về Tứ Kỳ ăn chả rươi,

    Dự bao lễ hội vui chơi lâu đời.

    Thanh Hà rối nước đông vui,

    Vải thiều đặc sản người người nghe danh.

    Làng hoa Phù Tải- Kim Thành,

    Tặng người bao vẻ trong lành, thanh xuân.

    Kinh Môn có tượng Thánh Trần,

    Đền Cao An Phụ xanh ngần sắc cây.

    Chí Linh ai ghé qua đây,

    Lắng hồn Nguyễn Trãi đong đầy Côn Sơn.

    Nam Sách tưởng nhớ công ơn,

    Mạc Đĩnh Chi, khói hương vờn đền thiêng.

    Cẩm Giàng- Văn Miếu Mao Điền,

    Là nơi thờ tự tiên hiền xứ Đông.

    Bình Giang đất học mênh mông,

    Có làng Mộ Trạch chi tông rỡ ràng.

    Thơ chan chứa tình Hải Dương
    Thơ chan chứa tình Hải Dương

    Làng Khoa bảng tiếng đồn vang,

    Rành rành lời ngọc vua ban năm nào.

    Cùng về Thanh Miện đi nào,

    Đảo cò Thanh Miện lao xao nắng chiều.

    Cò về trắng bến cô liêu,

    Nỗi lòng du khách ít nhiều vấn vương.

    Hải Dương trăm mến nghìn thương,

    Bao nhiêu cảnh sắc bước đường lãng du.

    Nao nao giây phút tạ từ,

    Trào dâng cảm xúc luyến lưu không rời.

    Về Hải Dương

    Tác giả: Vũ Trọng Khu

    Về Hải Dương về với miền quê hương 

    Về nơi sinh ra khắc khoải trong lòng
    Đứa con xa xôi vẫn thường ước vọng
    Bước chân trần đi trên đất thân thương
    Về bên Mẹ ngồi nghe chuyện ngày thường
    Mà xa xứ ta thèm như cổ tích
    Canh cua rau đay mướp nhà Mẹ hái
    Mà sao ta cứ tưởng ở thiên đường
    Về Hải Dương nhìn những đồng lúa vàng
    Vải Thanh Hà mùa chín thơm dịu ngọt
    Những trưa hè ta về qua Gia Lộc
    Mát dưa thơm đỏ thắm nhớ người thương
    Dù quê mình nơi đất cằn sương gió
    Nhớ sao quên mưa nắng bạc áo ai
    Nơi Cha Mẹ sống qua thời gian khó
    Ta giữ trong tim mãi mãi suốt đời
    Những đứa con xa ở khắp muôn phương
    Trái tim vẫn đi về quê hương ta đó
    Dẫu quê còn nghèo nhưng là muôn thuở
    Ai yêu thương quê, nhớ nhé, hãy trở về.

    Nhớ Hải Dương

    Tác giả: Nguyễn Nhật

    Một thuở rời xa giờ luyến tiếc
    Ngàn năm Văn Hiến đất quê mình
    Anh tài chật kín miền nhân kiệt
    Lịch sử gom đầy chốn địa linh…
    Mấy bận làm quân thù phải kính
    Nhiều phen khiến lũ giặc kinh hoàng
    Sơn hà Nam Quốc thiên thư định
    Xã tắc Vua Trần tiếng hịch vang
    Mạc Đĩnh Chi tài thân Lưỡng Trạng
    Văn chương khuấy động bốn phương trời
    Công thần hộ quốc danh lưu bảng
    Lão tướng an bang tiếng để đời
    Nguyễn Trãi vi thần… công hoá tội
    Ai người thấu hiểu dạ kiên trung
    Oan khiên trói buộc mang lầm lỗi
    Nhục nhã tru di khổ tận cùng
    “Thất Trãm” mong Vua hành thị chúng
    Chu An bậc trí giả dâng trình
    Từ quan bỏ lại nhiều ân sủng
    Cáo lão lui về ngọn Chí Linh
    Khỏe mạnh nhờ danh y Tuệ Tĩnh
    Cây rau, ngọn cỏ mọc ven rào
    Cho dù nắng dãi không mang bệnh
    Nếu phải mưa dầm chẳng ốm đau…
    Bỗng ước cùng em ăn Bánh Đậu
    Ngồi xem Rối Nước giữa đêm trường
    Nghe Chèo trỗi khúc tương tư Bậu
    Tỉnh giấc lưng chừng… nhớ Hải Dương!

    Tự hào xứ Đông

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Em có về thăm quê với anh không
    Hải Dương thân yêu xứ đông nổi tiếng
    Thăm Đảo Cò nên thơ bên Thanh Miện
    Miền quê thân thương xao xuyến hữu tình.
    Hay cùng anh về thăm đất Chí Linh
    Núi Côn Sơn hai đứa mình dạo bước
    Nơi ở ẩn bậc tiền nhân ngày trước
    Nơi sinh nhân tài đất nước Việt Nam.
    Ghé Nam Sách có sông nước bình an 

    Thơ ngân vang tự hào xứ Đông
    Thơ ngân vang tự hào xứ Đông

    Gốm Chu Đậu màu men lam như ngọc
    Ngược đường về thăm Tứ Kỳ, Gia Lộc
    Quê hương mình như gấm vóc mến yêu.
    Về Thanh Hà thăm mảnh đất vải thiều
    Bến sông quê ngắm cánh diều no gió
    Tháng năm đến thơm ngon mùa vải đỏ
    Thăm đất Kinh Môn nơi đó yên bình..
    Ghé Mao Điền nơi nhân kiệt địa linh
    Bao tiến sĩ xưa đăng trình sử sách
    Đã làm nên những vinh quang hiển hách
    Thật tự hào về miền đất xứ đông.

    Nhớ về Hải Dương

    Tác giả: Hoa Đồng Nội

    Hải Dương đẹp tình người đằm thắm
    Mai em về cùng ngắm Côn Sơn
    Thông reo vi vút rập rờn
    Suối róc rách chảy còn hơn tiếng đàn
    Đến Kiếp Bạc với ngàn di tích
    Về Hải Dương thật thích biết bao
    Hồng Phong múa rối đón chào
    Em về nơi đó với bao ân tình
    Em nhớ mãi chúng mình vai sánh
    Về Ninh Giang vị bánh ngọt ngào
    Gói tình chiếc bánh người trao
    Hương vị thơm sánh thuở nao nhớ hoài
    Quê anh đẹp thiên thai tình nhớ
    Hẹn kết duyên cùng chở yêu thương
    Hải Dương đẹp mối tơ hường
    Anh đón em nhé chung đường sánh đôi.

    Hải Dương lạnh về

    Tác giả: Nguyễn Ngọc

    Hải Dương lạnh về gió thổi mây bay
    Bên đường xưa ngày nào mùi hoa sữa

    Nhành lá khô rụng rơi bên khung cửa
    Lối đi về khắc khoải giữa yêu thương
    Hồ Bạch Đằng vẫn đó những con đường

    Em vẫn về trong vấn vương nỗi nhớ
    Lòng chênh chao dạt dào từng nhịp thở
    Rét cuối mùa đón gió giữa mênh mang
    Hồ Bạch Đằng vương vấn chờ anh sang
    Nước trong xanh vừa mơ màng dậy sóng
    Em đứng đây thấy lòng đầy thơ mộng
    Cuối đông rồi đừng để lỡ xuân em
    Hải Dương lạnh về phố vẫn bon chen
    Hồ nước chiều đông e thẹn nhung nhớ
    Hương hoa sữa vẫn thơm nồng nhắc nhở
    Vẫn còn đây... ôi nức nở không quên.

    Hải Dương quê tôi

    Tác giả: Nguyễn Ngọc

    Hải Dương ơi một chiều đông thơ mộng
    Ngắm bầu trời mây đỏng đảnh bay bay
    Và dòng sông cứ sóng sánh vơi đầy
    Phía xa xa nhấp nhô đồng lúa chín
    Tháng mười về gió heo may bịn rin
    Mang mưa về lấm tấm hạt mưa rơi
    Nhìn mưa bay lòng cảm thấy bồi hồi
    Buồn hoang hoải người xa ơi có biết
    Kỷ niệm xưa nay vẫn còn tha thiết
    Mãi trong em da diết đến ngẩn ngơ
    Nhớ hình ai theo nắng đổ ven bờ
    Giờ nhớ lại chiều mộng mơ ngày ấy
    Vùng đất vải hôm nay vừa thức dậy,
    Nhà máy xi măng Hoàng Thạch lẫy lừng
    Sông Thái Bình hiền dịu thật linh lung
    Sóng lăn tăn vỗ về con thuyền mộng
    Đứng trên đê nhìn gió thổi lồng lộng
    Nghe rì rào con sóng vỗ chân cầu
    Bên kia sông một vùng đất nhuộm màu
    Cầu Phú Lương gọi nhau bao mong ngóng
    Xuôi bến Hàn một khúc sông trải rộng
    Tiếng leng keng còi tàu vừa đi ngang
    Chiều thanh bình nhìn gió thoảng lang thang
    Chợt mênh mang ru hồn ta nhớ mãi.

    Gửi thương về Hải Dương quê tôi
    Gửi thương về Hải Dương quê tôi

    >>> Xem thêm tại: Thơ về Hà Tĩnh - Chan chứa tình quê hương sâu đậm

    Hải Dương với các dòng sông

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Mời em về thăm miền đất Hải Dương
    Xứ đông hiền hoà quê hương anh đó
    Sông Thái Bình suốt bốn mùa lộng gió
    Sông Luộc, sông Thương nặng đỏ phù sa
    Sông Văn Úc nơi xứ vải Thanh Hà
    Con sông Kinh Thầy chảy qua Nam Sách
    Lục Đầu Giang có chiến công hiển hách
    Kiếp Bạc hào hùng quét sạch quân Nguyên
    Cầu Lai Vu trên sông Rạng bình yên
    Cô du kích đường năm hiền như lá
    Bốn mùa vui bên ngọn rơm gốc rạ
    Gặp quân thù hoá sắt đá tấn công
    Cầu Phú Lương sừng sững bắc qua sông
    Nối đôi bờ những cánh đồng lúa tốt
    Bãi ven sông cho những mùa vải ngọt
    Chim trên cành đua nhau hót vui tươi
    Sông quê anh còn có ruốc có rươi
    Cua, cáy, cà ra bao người đều thích
    Về nhé em anh đưa đi du lịch
    Thăm miệt vườn có bưởi quýt cam chanh
    Về đi em hãy về với quê anh
    Người Xứ đông luôn chân thành mến khách
    Chất phác hiền lành chẳng hề xa cách
    Hãy một lần về miền đất thân thương.

    Thơ ngắn về Hải Dương

    Trên đường Hải Dương kỳ 1

    Tác giả: Phùng Khắc Khoan

    Quán cũ gốc đa ngói tốc sạch
    Khóm tre trong xóm cụt lơ thơ
    Non sông cảnh sắc đà riêng ngắm
    Nhân vật phong lưu chẳng khác xưa.

    Trên đường Hải Dương kỳ 2

    Tác giả: Phùng Khắc Khoan

    Khói mây dấu cũ đổi thay nhiều,
    Đồng nội lân đêm lửa lập loè.
    Vài túp lều tranh đà mục nát,
    Đau lòng bạn cũ chốn quê nghèo.

    Tiễn bạn đi Hải Dương

    Tác giả: Phạm Phú Thứ

    Vần thơ thù tạc rượu vui,
    Danh lam chợt bạn ghé chơi vào nhà.
    Khói hoa đất lạ khách là?
    Trăng chung thuyền gió, trước qua mấy người?
    Muôn trùng nhuộm biếc núi đồi,
    Dồn sông chín khúc suối trôi dài dài.
    Gió tin bao hẹn ngọn trào,
    Lục Đầu giang tiễn giờ trao bạn lời.

    Hải Dương 1983

    Tác giả: Ngọc Thạch

    Sân ga tàu đợi suốt đêm trường
    Phố nhạt màu son phấn - yêu thương
    Người đi gió cuốn - thu hiu quạnh
    Kẻ về ôm lạnh đợi tin sương.

    Hoài niệm xưa Hải Dương 1983
    Hoài niệm xưa Hải Dương 1983

    Lại qua tỉnh Hải Dương

    Tác giả: Thượng Tân Thị

    Tuổi thơ từ trải bước sang hèn
    Qua lại Hồng Châu biết mấy phen
    Bờ cõi non sông dầu có lạ
    Cỏ huê chim chóc cũng từng quen
    Trót thương cuộc thế dông mưa tạt
    Chi kể thân người gió bụi chen
    Lần lựa thử coi chừng khí số
    Hoạ là máy tạo nới long then.

    Hải Dương chào đón

    Tác giả: Nguyễn Quang Long

    Bạn hữu xin mời đến Hải Dương
    Cùng vui hội mở nét xuân hường
    Ân nồng trải đượm ly trà ấm
    Đẹp tiếng thơ ngời nghĩa đỏ vương
    Ngữ trải tròn câu dòng tứ tuyệt
    Vần gieo đậm nét bản thi đường
    Ba miền xướng họa hương đời trỗi
    Gặp gỡ tâm tình bởi mến thương.

    Nét đẹp Hải Dương

    Tác giả: Nguyễn Quang Long

    Rạng rỡ quê mình đất Hải Dương
    Cờ hoa lộng lẫy trải muôn đường
    Con người vạn thuở khơi mầm sống
    Đặc sản bao đời giữ sắc hương
    Ấy cảnh chùa Cao giờ đã thịnh
    Kìa non Kiếp Bạc cũng tươi hường
    Bên dòng lịch sử âm thầm trỗi
    Rộn rã trong hồn bởi luyến thương.

    Vẻ đẹp Hải Dương

    Tác giả: Nguyễn Quang Long

    Đất Hải Dương nay đẹp tuyệt vời
    Yên bình lữ khách thả hồn lơi
    Quê cha nghĩa đượm luôn nồng thắm
    Đất mẹ tình sâu mãi rạng ngời
    Bạn đến vui mừng tim lắng gợi
    Người sang cảm mến dạ thầm khơi
    Lưu truyền Kiếp Bạc vào tâm trí
    Thắng cảnh Côn Sơn tỏa ngất trời.

    Thơ về con trai, con gái Hải Dương

    Em chỉ là con gái Hải Dương

    Tác giả: Nguyễn Lam Điền

    Nắng Sài Gòn rực rỡ lắm phải không?
    Nên con gái Sài Gòn thắm hương nồng nhiệt lắm.
    Trời Hà Nội về thu càng sâu thẳm
    Cho những dáng kiều thanh nhã đáng yêu hơn.
    Em chỉ là con gái Hải Dương thôi
    Chẳng rực rỡ như màu hoa phượng đỏ
    Chẳng tình tứ như như lời người quan họ
    Chẳng dịu dàng trầm mặc nét cố đô
    Hải Dương mùa thu xanh xanh mặt nước hồ
    Chiều quán Gió nghiêng một vành nón trắng
    Hải Dương mùa xuân xanh nõn bàng trong nắng
    Với chút xôn xao thành phố lúc tan tầm
    Em chẳng dám so với óng ả tơ tằm
    Của con gái Hà Đông tài hoa dệt lụa
    Cũng chẳng dám nói cười như Quảng Bình nắng gió
    Bởi thiếu cái mặn mà,mạnh mẽ của biển khơi
    Em chỉ là con gái Hải Dương thôi
    Mộc mạc lắm màu bánh gai, bánh đậu
    Vải Thanh Hà với vỏ ngoài chẳng xấu
    Tuy xù xì ram ráp giữa bàn tay
    Chút dịu dàng trong buổi trưa nay
    Cũng chẳng dám mong dịu tiết trời tháng sáu

    Duyên thầm lặng em chỉ là con gái Hải Dương
    Duyên thầm lặng em chỉ là con gái Hải Dương

    Cũng chẳng dám để lòng đau đáu
    Bởi phương trời thầm lặng của xứ Đông
    Anh có về thăm Hải Dương không?
    Xoàng xĩnh lắm những màu cây sắc cỏ
    Và tất cả những gì mà ta có
    Chẳng thể níu chân người vừa mới đi qua!

    Hải Dương về em

    Tác giả: Tạ Thăng Hùng

    Anh chưa cùng em về với Hải Dương
    Dù đã hẹn mấy lần rồi em nhỉ
    Đâu xa lắm miền quê thanh bình ấy
    Anh ngại ngùng nên chưa dám về thôi.
    Anh sẽ về thăm thắng cảnh em ơi
    Ăn bánh đậu xanh thênh thang đường phố
    Hà Nội, Hải Phòng ai qua cũng nhớ
    Dừng chân mua một ít bánh làm quà.
    Anh sẽ về thăm đồng ruộng bao la
    Rừng phong đỏ mùa thu vàng lộng gió
    Đẹp biết mấy đồng hướng dương nở rộ
    Cứ nghiêng nghiêng về một phía mặt trời .
    Nổi tiếng quê em từ bấy lâu rồi
    Đền Nguyễn Trãi, Côn Sơn, đền Kiếp Bạc…
    Đồi thông gió vi vu ngày đêm hát
    Đảo cò Chi Lăng trắng xóa đất trời.
    Hồ Bạch Đằng xanh mát nước mây trôi
    Như gom cả bầu trời trăng sao sáng
    Anh sẽ đến Đông Giao làng chạm khắc
    Ghé qua thăm làng rối nước thanh bình.
    Chắc chắn năm này anh sẽ về thăm
    Thành phố Hải Dương quê em đẹp quá
    Đến lễ hội ngày đầu xuân vui vẻ
    Sông Kinh Thầy mái ngói đỏ xôn xao.
    Qua cánh đồng cà rốt đỏ năm nào
    Màu áo trắng em về trong nắng mới
    Ôi Hải Dương quê hương em vời vợi
    Anh muốn về ở lại đó cùng em.

    Em là cô gái Hải Dương

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Em chỉ là người con gái Hải Dương
    Bên đường năm cầu Phú Lương huyền thoại
    Miền đất xứ đông quê hương của vải
    Vị ngọt ngào tiếng vang mãi năm châu
    Giản dị đơn sơ nón lá áo nâu
    Trên đồng quê em trồng bầu trồng bí
    Nụ cười xinh tươi tính tình thuỳ mị
    Như dân làng em thuần tuý làm nông
    Suốt cả ngày làm bạn với dòng sông
    Chăm chỉ siêng năng trên đồng cấy hái
    Quê hương em suốt bốn mùa hoa trái
    Có bưởi đào có ổi vải chanh cam
    Con gái Hải Dương xinh xắn hay làm
    Duyên dáng thuỷ chung đảm đang tháo vát
    Luôn yêu đời sống vui tươi ca hát
    Trên quê hương nhà dào dạt tình thương
    Biết em là người con gái Hải Dương
    Mới gặp em anh vấn vương rồi đấy
    Con gái quê mình đáng yêu biết mấy
    Gặp em rồi anh bỗng thấy bâng khuâng.

    Phương xa Hải Dương

    Tác giả: Tứ Phong

    Tôi ở miền Nam nhớ về Hải Dương
    Có em thiếu nữ thanh đồng kiều son
    Hải Dương xa lắm phút giây ưu hoài
    Dáng ấy vấn trong mắt lụa dung huyền.
    Mơ hồ ru tình có đâu bao giờ
    Từ khi si luyến thơ thời chơi vơi
    Ngả nghiêng giữa đời đưa hồn gửi nhắn
    Mây trời thổi trôi theo lối gió về
    Xin trao đến người bịn rịn mối mê
    Phương đó biệt bóng cánh chim kêu gọi
    Khôn nỗi sao dứt tơ vương rối bời
    Hỏi đau không tình xa mờ Hải Dương.

    Thương hoài xa vắng phương xa Hải Dương
    Thương hoài xa vắng phương xa Hải Dương

    >>> Xem thêm tại: Tuyển chọn thơ hay về Hà Tĩnh - Đong đầy tình quê mộc mạc

    Người con gái Hải Dương

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Em chỉ là người con gái Hải Dương
    Gốc bánh chưng anh có thương thì nói
    Nếu anh thích em đưa về Quán Gỏi
    Cho một lần thôi quên lối đi về
    Tới Thanh Hà anh sẽ phải say mê
    Con gái vải thiều nhà quê duyên dáng
    Về Việt Hồng nhớ ghé dòng sông Rạng
    Gặp cô lái đò thấp thoáng như tiên
    Chân đất đầu trần nhưng vẫn có duyên
    Như các cô gái sông Tiền Sông Hậu
    Anh có về quê bánh gai bánh đậu
    Xứ đông ngọt ngào chẳng giấu được ai
    Đã khi nào anh đi tới cầu Lai
    Họ Mạc anh hùng mảnh mai cô gái
    Còn nếu vui anh hãy về Phú Thái
    Con gái ngoan hiền chẳng ngại chi đâu
    Không sánh Bắc Ninh cô gái sông Cầu
    Cởi áo trao duyên cho nhau quan họ
    Về Hải Dương một lần anh sẽ nhớ
    Con gái dịu dàng muôn thuở đoan trang.

    Mời em về quê anh

    Tác giả: Hoàng Đài

    Mời em đến Hải Dương một chuyến
    Ngắm quê anh uyển chuyển ru mình
    Hoa ngàn đùa gió rung rinh
    Lòng người hiếu khách nghĩa tình đậm sâu
    Kia dải lụa hoa màu rực rỡ
    Dòng sông xinh bên lở bên bồi
    Thuyền bè xuôi ngược đầy vơi
    Chở bao sức sống cho đời sáng tươi
    Em muốn thấy rạng ngời trang sử
    Đến Côn Sơn muôn thuở còn ghi
    Nơi đây phong cảnh diệu kỳ
    Ngàn năm Nguyễn Trãi khắc ghi bia vàng
    Cùng anh ghé Bình Giang mua sắm
    Quà cầu hôn nhiều lắm em ơi
    Thanh Hà cau cưới tuyệt vời
    Cẩm Giàng, Nam Sách… Muôn nơi đẹp giàu
    Quê anh đó tình sau nghĩa trước
    Lòng yêu thương mãi được nhân đôi
    Em về sẽ chẳng muốn rời
    Hải Dương giữ trọn ngàn lời yêu thương
    Về em nhé con đường anh chọn
    Để cùng nhau vuôn bón niềm yêu
    Cùng anh sớm sớm chiều chiều
    Bên nhau hạnh phúc đời phiêu mộng tình !

    Về thăm quê chồng

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Anh là con mẹ con cha
    Sinh ra ở đất Thanh Hà xứ đông
    Làng Cổ Chẩm xã Việt Hồng
    Quê hương anh có con sông hiền hoà.
    Bốn mùa chở nặng phù sa
    Sông Văn Úc đất Thanh Hà thân yêu
    Quê hương anh có vải thiều
    Ngọt ngon thơm ngát những chiều hạ sang.
    Quê anh có cánh đồng vàng
    Lúa đang trĩu hạt mênh mang trời chiều
    Vi vu nghe tiếng sáo diều
    Tuổi thơ anh đó thương yêu thuở nào.
    Quê hương hai tiếng ngọt ngào
    Tiếng chim ríu rít hàng cau bên đường
    Con đò nhỏ vẫn thân thương
    Ngày xưa hai buổi tới trường đón đưa.
    Em có trở lại ngày xưa
    Cùng anh phơi nắng tắm mưa trên đồng
    Bên nhau thoả thích bơi sông
    Về quê em nhé quê chồng đó em

    Rủ nhau cùng về thăm quê chồng
    Rủ nhau cùng về thăm quê chồng

    Hãy cùng lắng nghe những vần thơ về Hải Dương để thêm yêu mến mảnh đất bình dị, hiểu rõ hơn vẻ đẹp quê hương và trân trọng tình người chan chứa. Đó sẽ là món quà tinh thần quý giá dành cho những ai yêu quê hương.

     

    Bình luận