Văn mẫu lớp 7

Viết về thầy cô giáo mà em quý mến nhất

Viết về thầy cô giáo mà em quý mến nhất

Bài làm

Nếu trước đây có người hỏi tôi rằng tôi yêu quý nhất thầy cô giáo nào thì tôi sẽ nói không còn bây giờ tôi sẽ nói là có vì tôi đã gặp người giáo viên mà tôi yêu quý nhất. Cô: Hoàng Kim Anh.

Hồi mới vào cấp II, cô không phải là chủ nhiệm lớp tôi mà là một lớp khác. Lúc ấy, tôi được nghe kể nhiều về cô từ những anh chị học trò của cô. Tôi nhớ chị Linh, chị Thảo đã kể cho tôi vô số điều về cô, thực sự là lúc đó tôi đã để ý đến cô, tôi tò mò về cô. Cô là một giáo viên trẻ, cô vào nghề được khoảng 9 năm, quảng thời gian chẳng dài nhưng tôi nghĩ thời gian sẽ chẳng là gì nếu người đó có năng lực. Tôi chưa bao giờ ấn tượng về một thầy cô giáo nào cả, tôi chưa từng yêu quý ai cả vì theo cách tôi nghĩ giáo viên suốt ngày cũng chỉ biết dạy và dạy, không biết đến tình cảm. Tôi chưa từng biết ai cho tôi tình cảm như cô.

Hôm đó, một ngày đẹp trời, nhưng tia nắng “lon ton” trên cành cây, kẽ lá. Hôm đó, ngày đầu tiên đi học lớp 7, trước khi đi học tôi đã biết trước rằng người chủ nhiệm trước đó của tôi sẽ không làm nữa mà cô chuyển sang một vị trí cao hơn: hiệu phó và thay vào đó sẽ là một người khác mà chúng tôi chưa biết. Tôi bước vào cổng trường với một tâm trạng bồn chồn, nhìn lên lớp 6A3 nay đã “biến thành” lớp 7A3. Tôi nhanh chóng bước lên tầng 3, vào lớp, tim tôi đập thình thịch khi gặp lại những người bạn cũ sau một khoảng thời gian khá dài. Tôi vào vị trí cũ của mình, nhớ lại những kỉ niệm và không hiểu sao lúc đó tôi lại cảm thấy tiếc nuối trong mùa hè vui vẻ… Cả lớp tôi xì xầm, bàn tán về giáo viên mới, con bé Trang phát biểu: “Chúng mày ơi, năm nay, cô Hoàng Kim Anh sẽ chủ nhiệm lớp mình đấy!”. Tôi thực sự không tin vào điều nó nói, cái gì cơ? Cô Hoàng Kim Anh? Người tôi tò mò bấy lâu sẽ làm chủ nhiệm lớp tôi, khó tin thật, cảm giác trong tôi rất “lộn xộn” chẳng rõ là như thế nào nữa, vui mừng hay lo lắng cũng chẳng biết nữa. Tôi chỉ biết chờ đợi, rồi tiếng trống đã vang lên, 2 phút sau, cô bước vào lớp, tôi không nhớ rõ hôm đó cô mặc gì nữa, hình như là một chiếc váy màu hồng thì phải, mặt cô không biểu hiện trạng thái gì cả, đăm đăm đi vào bàn, tôi cảm thấy lo sợ trong lòng thì phải, rồi cả lớp đứng lên chào cô, cô cười một nụ cười rạng rỡ phá tan bầu không khí lặng câm. Cô giới thiệu về bản thân nhưng mà cô không cần giới thiệu thì tôi cũng biết tỏng về cô rồi và biết cả lí do khiến tôi vui nhất là cô sẽ thay thế cho giáo viên cũ. Qua một tuần học cô, tôi bắt đầu cảm nhận được tính cách của cô nhưng mà phải nói thật là mấy hôm đó tinh thần tôi bay lung tung nên hầu như mọi thứ cô nói chẳng hiểu gì mấy, một phần vì trong lòng được gặp lại bạn bè còn phần kia là được biết một giáo viên đặc biệt như cô. Nhưng một tuần sau, tôi lấy lại tinh thần, bây giờ thấy cô giảng bài bằng một chất giọng chắc chắn, to, dõng dạc, còn khi cô đọc những tác phẩm văn học lại bằng một chất giọng ngọt ngào, diễn cảm, như thì thầm vào tai tôi, còn những lúc cô “trị tội” chúng tôi vì phá phách, nghịch ngợm thì lại bằng một cái giọng nghiêm khắc, cô không mắng chúng tôi mà cho chúng tôi cơ hội để sửa đổi. Học cô tôi cảm thấy mọi việc thật ý nghĩa hơn, tôi biết quan tâm đến những ngày của Mẹ từ món quà cô cho tôi dành cho mẹ, còn nữa, tôi cảm thấy Tết được ấm áp hơn khi cô lì xì cho chúng tôi bằng những phong bao lì xì đỏ thắm mà bấy lâu nay tôi đã quên nó. Thời gian trôi nhanh thật, mới đó ngày nào đó tôi cắp sách đi học vào lớp 7 mà đến bây giờ đã được 6 tháng rồi, 6 tháng có lẽ chỉ là một con số rất lớn với một người nào đó nhưng đối với tôi nó cũng là một khoảng thời gian ngắn vì khoảng thời gian đó đã thật ý nghĩa khi tôi được là học trò của cô.

Xem thêm:  Miêu tả một quang cảnh cánh đồng lúa quê em

Chúng con đã gây ra rất nhiều lỗi lầm khiến cô buồn: không học bài, nói chuyện trong giờ,… Mỗi lần con làm điều khiến cô buồn nhưng không hiểu sao con không suy nghĩ đến cô, thực lòng con không muốn làm cô buồn đâu. Con xin lỗi cô nhé, tập thể 7A3 sẽ mãi yêu cô!

Post Comment