Nón lá Việt và nét đẹp văn hóa trong thơ ca xưa

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Nón lá – biểu tượng mộc mạc mà dịu dàng của người Việt. Từ thôn quê đến phố thị, chiếc nón giản đơn ấy đã đi vào thơ ca như một hình ảnh thân thương, mang theo hồn quê và vẻ đẹp truyền thống ngàn đời.

    Thơ về nón lá với vẻ đẹp dịu dàng

    Nón lá

    Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

    Mỏng manh chiếc nón, ấy mà

    Che mưa che nắng đường xa mẹ về

    Từ phố thị đến làng quê

    Ở đâu nón cũng nguyện che mái đầu

    Nón che cái nắng qua cầu

    Chị đi đến lớp mặc dầu nắng oi

    Nón che từng giọt mưa rơi

    Chiều đông cha vẫn ra nơi ruộng đồng

    Giúp người nón mãi ước mong

    Dẫu bao mưa nắng nón không ngại ngần.

    Thơ về nón lá dịu dàng Nón lá
    Thơ về nón lá dịu dàng Nón lá

    Người con gái chăm nón bài thơ

    Tác giả Nguyễn Khoa Điềm 

    Tôi chưa về con sông quê em
    Ngắm em chằm nón buổi đầu tiên
    Bàn tay xây lá, tay xuyên chỉ
    Mười sáu vành, mười sáu trăng lên

    Ôi cả đôi tay rất đẹp lành
    Làm nên êm mát những trưa hanh
    Bài thơ nho nhỏ in màu nắng
    Dọi xuống hồn ai những khoảng xanh...

    Nhưng giặc về kia, đạp gẫy vành
    Nón in màu máu những dân lành
    Em đi... Cùng với bao bè bạn,
    Bảo vệ quê nhà với chú, anh

    Có những đêm dài em vót chông
    Nhớ ngày từng chuốt những vành cong
    Trên quê hương đó, giờ tan nát
    Mà mạnh đường dao, cháy bỏng lòng!

    Có những tháng ròng dưới đất sâu
    Thèm từng giọt nắng chuyển trên đầu
    Chập chờn bóng giặc qua ô nhỏ
    Súng nổ?
    - Trang ơi, mi chết sao?

    Trang gọi em lên, thù quyết trả!
    Nửa đêm xác giặc đổ chất chồng.
    Lót lòng chuối chát ăn vài quả
    Lại nối đường giây, lại vượt đồng.
    Cứ thế giặc chà xát mấy mươi
    Hàng cây xém lửa vẫn xanh tươi
    Cũng như em vậy, thêm từng trải
    Đất bụi bò lên: miệng lại cười...

    Chống giặc dồn dân, đuổi giặc càn
    Từng đêm Đảng ủy họp vừa tan
    Một mình một súng đi từng ngõ
    Mời chú, dì ra tính chuyện làng

    O phó bí thư mười bảy tuổi
    “Ăn chưa no, lo chưa tới” mẹ ơi
    Mà nay hạt gạo trên sàng đó
    Tay xếp, tay đan những chuyện đời

    Chiếc nón ngày nào che nắng mưa
    Quê hương xanh mát... Đến bây giờ
    Vẫn đi đón cả ngày giông bão
    Dựng dậy phong trào, soi ước mơ

    Nhớ buổi mai nào, mẹ đến thăm –
    (Từ trong rào ấp giặc giam cầm)
    Mẹ thương con gái đầu sương ướt:
    “Biết đến bao lâu nón lại chằm?”

    Em vẫn cười vui: “Mạ cứ lo
    Con đi đánh giặc, rồi con vô
    Bao giờ hết giặc, trên khuôn mới
    Vành vạnh trăng tròn, xây nón xưa...”

    Mẹ tôi nón lá

    Tác giả: Hoài Vân

    Nón đây, nón đây!
    Nón này che nắng che mưa
    Mẹ tôi đi bán tới trưa là về
    Bao năm vất vả say mê
    Chưa nghe mẹ nói chán chê bao giờ
    Dù cho ế đắt người mua
    Cơm ngày ba bữa vẫn chưa thiếu ngày
    Chợ Bà Chiểu, Hạnh Thông Tây,...
    Ôm chồng nón lá trên tay bốn mùa
    Nhớ hồi nhỏ xíu ngây thơ
    Theo mẹ đi bán xe đò, chợ xa
    Bên đường tranh truyện hiện ra
    Niềm vui trẻ nhỏ thế là ghé coi
    Mẹ mua cái bánh cho tôi
    Bánh gì ấy nhỉ, quên rồi, mà ngon
    Trưa rồi chân đã mỏi mòn
    Hóc Môn thẳng tiến mẹ con cùng về
    Thời gian chả có ngủ nghê
    Đi thôi còn muốn rủ rê tuổi già
    Mẹ ơi muốn mẹ ở nhà
    Bán buôn gác lại hôm qua được rồi
    Mẹ cười mẹ nói với tôi :
    "Mày mau lấy vợ tao thời nghỉ hưu !"
    Thở dài tôi nói vô tư:
    "Có cô nào chịu thì đưa tay nào !"
    Chiều nay có kẻ mời chào
    Ai mua nón vải đủ màu, nhỏ to
    Tôi tìm chiếc nón đơn sơ
    Nơi ngôi chợ cũ tuổi thơ bên Người.

    Chiếc nón lá

    Tác giả: Dã Qùy

    Sáng nay đi học đội nón
    Hình như con phố diệu vời
    Nắng cũng nghe chừng dễ mến
    Xoe tròn bóng mát, thương ơi !

    Nón lá ngoan hiền đến lớp
    Bỗng dưng sách vở thật xinh
    Mực tím nương về hương gió
    Nghe trong nét bút, lời mình !

    Con gái dịu dàng nón lá
    Sân trường áo trắng tung bay
    Con trai trở thành hiền lạ
    Ngu ngơ theo mái tóc dài

    Chiếc nón nghiêng che hương tóc
    "Si " trồng suốt quãng đường đi
    Bài thơ dấu hoài không đọc
    Ép lên chiếc nón lạ kỳ

    Nón lá cùng tà áo trắng
    Theo em suốt một quãng đời
    Tuổi thơ dệt cùng dĩ vãng
    Trọn đời thương nhớ hoài thôi.

    Tình quê trong Chiếc nón lá nhẹ nhàng
    Tình quê trong Chiếc nón lá nhẹ nhàng

    Chiếc nón

    Tác giả: Nguyễn Công Dương

    Là bóng mát trời nắng

    Mẹ vẫn cầm trên tay

    Cơn mưa có nghiêng trời

    Nón cũng là mái lợp.

    Việc ruộng đồng tất bật

    Gót chân mẹ lấm bùn

    Ngõ quê, lúc sẩm tối

    Nón mẹ: Vầng trăng lên.

    Nón lá duyên thầm 

    Tác giả: Phạm Trường Giang 

    Quyến rũ trăng sao – nón lá duyên thầm
    Và anh cũng chìm theo lối lòng em mai đào rực nở
    Ngân nga thưởng ngoạn dáng tuyệt trần biển nhạc
    Đào tiên nào nổi đảo giữa Bồng Lai

    Hoa nhan sắc mà e thẹn
    Nghiêng nghiêng nón lá nét duyên thầm kéo chỉ
    Anh ơi, xin đừng!
    Đừng ngắm em sâu như thế đấy!
    Sẽ nhọc nhằn cho trái tim khờ dại của em.

    <<< Khám phá thêm: Những vần thơ nhẹ nhàng và sâu lắng về áo dài Việt

    Thơ về nón lá xưa

    Bên đường xin một vết thương

    Tác giả: Đinh Trầm Ca

    Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ
    Nghiêng nghiêng suối tóc xõa bờ vai ngoan
    Lòng tôi nghiêng một suối đàn
    Xôn xao hoa lá, nồng nàn âm thanh

    Em khua chi những bước chân
    Trái tim tôi rụng và lăn trên đường
    Gót son ơi, cứ bình thường
    Tặng cho tôi một vết thương ban đầu

    Tôi thề tôi ráng chịu đau
    Mai em cảm động và khâu lại giùm
    Nếu vô tình cứ tung tăng
    Trái tim trầy trụa vẫn lăn theo hoài !

    Dáng xưa

    Tác giả: Thanh Thanh Ngọc

    Nhớ em áo lụa màu Nho

    Chiếc nón lỡ đò – em vẫy làm duyên..?

    Bữa ni bến vắng không thuyền

    Hay răng em nhé – gửi duyên bên này

    Ráng chiều má ửng hây hây

    Lòa xoài tóc nhẹ – heo may se lòng

    Tần ngần sương xuống mặt sông

    Anh thả chiếc lá đầu giòng quắt quay

    Rày mai nỗi nhớ hao gầy

    Xuôi theo con nước tìm mây cuối trời

    Em ơi chuyện cũ xa vời

    Dáng xưa – bến nớ một thời tương tư

    Ai yêu nàng thơ xứ Huế

    Tác giả: Tứ Phong

    Ai yêu nàng thơ xứ Huế

    Đêm về cho lòng ngẩn ngơ bơ phờ

    Chuyện ai đó đang mơ mộng

    Nghiêng nét đẹp nàng thơ khẽ dịu dàng.

    Ôi chiếc nón vành bài thơ
    Nụ cười ngọt ngào còn động trên môi
    Hai tà áo bay thướt tha
    Dáng đứng nhịp bước chân mĩ miều quá.

    Nhớ lắm từ dạo bên sông
    Tiếng nàng gọi đò ơi người gánh chèo
    Đưa con đò lướt cánh sống
    Trời ngã mình nắng soi lên má hường.

    Nàng nhìn rất hoa thêu khăn
    Thục nữ hơn mỗi khi thấy học sách 

    Làng tóc xỏa ngập con tim
    Nhang thơm ngào ngạt ngát hương nơi này.

    Lặng nghe ai yêu nàng thơ

    Xứ Huế khắc khoải bao lần nhớ thương
    Ai còn mơ hồ hoài mong
    Sao buồn thế hỡi người lòng ‘ư’ ơ thờ.

    Thơ nghiêng hồn Ai yêu nàng thơ xứ Huế
    Thơ nghiêng hồn Ai yêu nàng thơ xứ Huế

    Mưa Huế, nón lá và em

    Tác giả: Từ Nguyễn

    Huế vẫn vậy đó mà
    Dăm ngày nắng, cả tháng mưa…
    Không thấy mặt trời
    Sông Hương lạnh tê tái
    Những niềm vui khép lại
    Lòng chợt sầu mênh mang

    Nụ cười con gái cũng héo hon
    Áo trắng núp mưa hờn dỗi
    Mái hiên trường trong chiều mờ tối
    Nhạt nhòa
    Ngó mưa mà nhớ ai?

    Nón Huế rộn ràng những tháng giêng, hai
    Ngày nhiều sương mù và mưa cũng vợi
    Xuân vẫn thiết tha, hạ còn chưa tới
    Dưới vành nón lá, em nghiêng mặt cười
    Ai đó vội vàng đón ánh mắt rơi…

    Nghiêng nón

    Tác giả: Trần Quang Long

    Sao em biết anh nhìn mà nghiêng nón
    Chiều mùa thu mây che có nắng đâu
    Nắng sẽ làm phai mái tóc xanh mầu
    Sẽ làm khô làn môi em dịu ướt
    Còn tia mắt anh…
    Có… sao đâu mà em cúi đầu từ khước

    Nếu nghiêng nón có nghĩa là từ khước
    Sao mười ngón tay em bỗng cuống quýt đan nhau
    Nửa vành má em bỗng thắm sắc hồng đào
    Đôi chân bước anh nghe chừng sai nhịp
    Gió níu tà áo em, bảo thầm: “đi không kịp,
    Nhà không xa sao nàng bỗng nhanh chân?”
    Nếu nghiêng nón có nghĩa là từ khước
    Sao loanh quanh em chẳng chọn đường gần?

    Em nghiêng nón để rồi về hối tiếc
    Sao không đi êm như gió mùa thu
    Cho chàng làm thơ, cho chàng ngẩn ngơ
    Cho hoàng hôn buông trên sông thầm thì
    Sao không đi thản nhiên như mình không tình ý

    Cho tim chàng sẽ thắt, cho mắt chàng dâng cay
    Cho đêm nay men hờn giận dâng đầy
    Bên trang giấy chàng đề thơ tuyệt vọng
    Mà thật ra mình đã có gì đâu
    Sao thấy chàng làm má mình nóng bỏng

    Em nghiêng nón khuất vào lối đầu lối rẽ
    Tà áo em lưu luyến vẫy anh theo
    Bước nhẹ nghe em kẻo động vỡ tơ chiều
    Kẻo hoàng hôn vai ngại ngùng dâng sắc tím
    Anh vẫn là thư sinh đêm đêm ngào nghẹn
    Nhưng em có còn là nàng tiên chưa một lần lưu luyến.

    Màu áo tím

    Tác giả: Ngô Hoàng Anh

    Xinh xinh chiếc nón bài thơ
    Mẹ đan mẹ kết em thêu giấc nồng
    Chiều len nhẹ bước tơ hồng
    Em khoe sắc tím thương thương cùng chàng.

    Đường về dịu ánh hanh vàng
    Sông Hương gió lộng quện vang câu hò
    Sào nghiêng in bóng dáng đò
    Đợi mang tình đến bến bờ yêu thương.

    Sóng lan buông xoã vấn vương
    Bên kia Thiên Mụ dõi trông một dòng
    Tờ mờ chập choạng ánh hoàng
    Chuông chiều ngân đỗ luyến lưu bóng hình.

    Sông sâu mang đậm ân tình
    Bên cầu dệt mộng đắm mình say trăng
    Trao nhau môi mắt mơ màng
    Đêm lang tỏa sáng ấm tràn tinh ta.

    Xuân qua hạ đến đan mùa
    Hè về ngát tiếng ve sầu nỉ non
    Nắng đưa áo tím theo dòng
    Mười hai cung nhịp nối đong cõi lòng.

    Sông Hương thã bến lập lờ
    Chiều buông nắng tắt trơ vơ bến bờ
    Còn đâu ghế đá hẹn hò
    Đêm buồn lẽ bạn chia đôi đường đời.

    Cầu treo lờ lững chân trời
    Còn đâu chiếc nón bài thơ năm nào
    Thay màu tim tím má đào
    Cô dâu lặng bước lao xao bến lòng

    Rộn vang pháo cưới xác hồng
    Nàng vui duyên mới bẽ bàng tình tôi
    Quên lời hẹn ước trao môi
    Tím buồn nhuộm sắc xa trôi cuối trời

    Thơ về nón lá chạm Màu áo tím Huế mộng
    Thơ về nón lá chạm Màu áo tím Huế mộng

    Chiếc nón bài thơ

    Tác giả: Gió Bụi

    Chỉ là chiếc nón bài thơ
    Che nghiêng đón nắng mà ngơ ngẩn lòng
    Nụ cười hoa nở trắng trong
    Xinh xinh hàm tiếu dáng hồng hồng non

    Môi hường chẳng chút phấn son
    Mà màu nắng nhạt lại còn hanh hao
    Tương tư mềm dãi lụa đào
    Lửng lơ quai nón vịn vào duyên em

    Tóc mây búi lọn nhung mềm
    Hương say nón lá gợi thêm trữ tình
    Nắng vàng hoe sợi lung linh
    Sáng đôi mắt biếc cho mình nhớ thương

    Đêm về lòng mãi vấn vương
    Lẽ nào mắc phải bùa hương ai rồi ?
    Để tôi trong dạ bồi hồi
    Đứng đi không đặng nằm ngồi chẳng yên

    Em cười đưa mắt làm duyên
    Chợt nghe bao nỗi niềm riêng tròng trành
    Áo dài trắng nón mong manh
    Tôi còn ôm giấc mộng lành dệt thơ

    Chiếc nón nghĩa tình

    Tác giả: Tam Muội

    Ngọn trưa hè đẩy dạt mấy hàng cau
    Bông lác đác trắng màu trên thềm vắng
    Căn nhà nhỏ cũng đương chừng tĩnh lặng
    Góc phản nằm trĩu nặng khối buồn xâm

    Đưa khẳng khiu giấu giọt lệ rớt thầm
    Mắt hướng vọng trầm ngâm miền xa thẳm
    Ông khuất núi sau thời gian đằm thắm
    Trút nghẹn ngào gửi gắm lại đàn con

    Bấy năm qua da diết đến bào mòn
    Đêm trăn trở héo hon tàn nhan sắc
    Hứng buốt giá, nguyệt đơn, sương dày đặc
    Mà ngậm ngùi khoảnh khắc quặn buồng tim

    Tay lần mò ve vuốt những đường kim
    “Khua” nắp tráp vội chìm theo ngày tháng
    Quai vải đỏ, tua ngà tơ, đổi dạng
    Nhưng nghĩa tình vẫn sáng tợ vầng trăng

    Nhớ thủa nào khí hậu đổ lạnh băng
    Cơn gió lốc thổi phăng vành nón lá
    Ai nhặt được, sửa sang rồi đón trả
    Trả nợ lòng, trả cả mối lương duyên

    Tưởng ấm êm hạnh phúc trọn phỉ nguyền
    Nhưng sao phải truân chuyên tròng gãy gánh
    Nơi trần thế một mình ên hiu quạnh
    Ôm ưu hoài sóng sánh đọng dòng châu…

    Ráng chiều buông, nghiêng ngả, ngả nghiêng đầu
    Chàng đứng đó giang cầu Ô Thước đợi
    Nàng thanh thản gót hài trong nắng mới
    Vai cận kề hồ hởi bước ngao du.

    Qua từng vần thơ, chiếc nón lá hiện lên không chỉ là vật dụng đời thường mà còn là linh hồn của văn hóa Việt. Những bài thơ về nón lá là nơi lưu giữ nét đẹp bình dị và tình quê sâu đậm trong lòng người.






    Bình luận