Chùm thơ hay về Đắk Nông - miền đất bazan huyền thoại

Mai Khanh Mai Khanh

Mục lục

    Đắk Nông, vùng đất cao nguyên còn mang vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ với những ngọn thác hùng vĩ, cánh rừng xanh thẳm và con người nồng hậu. Những vần thơ về Đắk Nông như nhịp đập yêu thương giữa thiên nhiên đại ngàn và tâm hồn đậm tình quê.

    Thơ về Đắk Nông hay và ý nghĩa nhất

    Em ơi! Về với Đắk Nông 

    Tác giả: Đinh Tiến Bộ

    Em ơi! Về với Đắk Nông

    Đồi xanh, rừng thẳm, ngút ngàn cà phê

    Quanh co dốc nắng ta về

    Thênh thang rộng mở, bốn bề reo vui

    Tìm về phố cũ chia phôi

    Bóng người thấp thoáng núi đồi mờ sương

    Ai kia đứng ở bên đường

    Ngẩn ngơ trông ngóng người thương chưa về

    Đi đâu bỏ mối tình quê?

    Bụi hồng thơ thẩn, gió về mênh mang

    Ai đi ai có nhớ không?

    Bao nhiêu năm ấy vượt sông leo đồi

    Đường về dù có xa xôi

    Về đây ta lại nối đôi nhịp cầu

    Khơi dòng suối chảy xanh lâu

    Cùng nhau ta hát những câu ân tình

    Xây nhà ngói đỏ nhỏ xinh

    Điện xa soi sáng lung linh bản làng

    Gửi lời mời thương mến Em ơi về với Đắk Nông
    Gửi lời mời thương mến Em ơi về với Đắk Nông

    Ta về ngân tiếng chiêng vang

    Anh em tụ họp đêm vàng liên hoan

    Về đây dẫu có gian nan

    Quê hương ta vẫn nồng nàn tình thương

    Về đây mặc những đêm trường

    Những đường cát bụi, những ngàn mưa xa

    Về đây nghe gió hát ca

    Nghe trong triền núi tiếng gà gội sương

    Tiếng em cất bước đến trường

    Tiếng ru mẹ hát trên nương bao ngày

    Cha đi lên rẫy chiều nay

    Mang về thoang thoảng hương bay quanh nhà

    Cà phê giọt đắng đậm đà

    Hồ tiêu bát ngát xa xa chân trời

    Nỗi niềm nhắn gửi cùng ai

    Về đây, nghe tiếng ngàn đời ông cha.

    Về với Đắk Nông 

    Tác giả: Đoàn Văn Kỳ

    Em ơi về với Đắk Nông

    Tình thương, nỗi nhớ dạt dào trong ta

    Bốn phương hội tụ là nhà

    Bức tranh sơn thủy nặng tình quê hương

    Em ơi về với Đắk Nông

    Đưa em thăm những vườn cây ngọt ngào

    Phảng phất gió núi, hương rừng

    Danh lam, thắng cảnh sáng bừng phố hoa

    Em ơi về với Đắk Nông

    Tiếng cồng chiêng vọng ngân nga bon làng

    Bên khung cửi đã có nàng

    Dệt nên gấm vóc chữ “vàng” yêu thương.

    Ðắk Nông mùa dã quỳ 

    Tác giả: Trần Kim Lâm

    Em ơi về Đắk Nông cùng anh

    Hạnh phúc đông về tình ngọt lành

    Rộng mở cung đường dã quỳ nở

    Rung rinh cánh mỏng sương long lanh.

    Sắc vàng quyện nắng cánh hoa xinh

    Đong đếm yêu thương đông giữ gìn

    Mùa tới mùa qua trong thương nhớ

    Đắk Nông thơ mộng lối ta mình...

    Gọi gió rung rinh từng cánh nhỏ

    Như nàng thiếu nữ cười mê say

    Bâng khuâng dẫu chỉ một lần đến

    Ngơ ngẩn bước chân dệt mộng đầy.

    Đẹp lắm đông về sắc dã quỳ

    Muôn ngả Đắk Nông khúc tình si

    Khách du tìm đến hồn phiêu lãng

    Nâng đóa vàng tươi từng bước đi...

    Bừng sáng sắc hoa vàng Ðắk Nông mùa dã quỳ nở
    Bừng sáng sắc hoa vàng Ðắk Nông mùa dã quỳ nở

    Đắk Nông mùa thơ chín đỏ

    Tác giả: Lê Đình

    Anh gặt hái mùa thơ tháng Sáu

    Ấm áp nụ hồng với trái tim yêu 

    Hoa phượng đỏ cháy bừng lên sóng mắt 

    Ngắm hạ về óng ả đại ngàn xanh 

    Mỗi sớm mai chim ríu rít trên cành 

    Dàn giao hưởng tận cùng say đắm lạ 

    Sắc cầu vồng Đắk Nông vang rộn rã 

    Ngất ngây hồn thơ thẩn khách đường xa. 

    Cao nguyên mơ nông xanh hồ nước lưng trời 

    Trăm sông nghìn suối nguồn về biển khơi. 

    Mưa tháng Sáu lời tự tình của núi 

    Đốm lửa cồng chiêng ngân tiếng gọi mời 

    Cầu Gia Nghĩa ngang qua mùa gió 

    Thác Dray sáp, em xõa tóc bên ghềnh 

    Hồ gợn sóng như mắt em xanh 

    Đam mê ơi! Áo trắng thuở học trò. 

    Mùa thi sĩ hòa lời ru tháng Sáu 

    Mai xa rồi nhớ mãi Đắk Nông ơi! 

    Mùa thi sĩ hòa lời ru tháng Sáu 

    Mai xa rồi nhớ mãi Đắk Nông ơi!

    Giữa tháng Mười 

    Tác giả: Trần Kim Lâm

    Giữa tháng Mười rồi em nhỉ?

    Đắk Nông mình gió nhiều hơn

    Mặt hồ nắng lung linh lượn

    Bàn tay em khỏa trong xanh.

    Giữa tháng Mười rồi em nhỉ?

    Mắt em ngời sáng long lanh

    Phả lòng anh tan cái lạnh

    Tưởng như đông sắp cận kề.

    Giữa tháng Mười rồi em nhỉ?

    Đắk Nông mình ngát hương đưa

    Cà phê vào mùa chín rực

    Mùa về hạnh phúc hoan ca.

    Giữa tháng mười rồi em nhỉ?

    Ta chung lối hẹn ngọt ngào

    Đặt lên tim mình mách bảo

    Yêu người yêu cả Đắk Nông...

    Ðắk Nông thu về 

    Tác giả: Lê Thị Xuân Hương

    Một vùng sương tỏa mênh mông

    Thu về rồi đó, Đắk Nông đón chào.

    Giang tay hứng gió rì rào

    Nghe heo may lạnh chút nào cho cây.

    Quỳ vàng nắng dịu mê say

    Hoa rừng hương mật ong bay tìm về.

    Trời mây cao vút tứ bề

    Nghe nao nao giữa vườn chè, nương khoai…

    Thu về hơi lạnh đâu đây

    Xôn xao vàng lá chia tay trên cành.

    Lá rơi còn nhớ ngọn ngành

    Về bên gốc cội, đất lành là quê…

    Núi rừng trùng điệp, chở che

    Giữ hơi mát buổi cuối hè sang thu.

    Thoảng trong vòm lá chim gù

    Hồn rừng thao thức sương mờ cỏ cây…

    Đắk Nông ơi, thu về đây

    Tiếng xưa còn đó, đong đầy niềm thương.

    Nhủ thầm đâu cũng quê hương

    Trong veo ánh mắt dọc đường thu sang…

    Ðắk Nông thu về dịu dàng như lời tình ca
    Ðắk Nông thu về dịu dàng như lời tình ca

    >>> Xem thêm tại: Tuyển tập thơ hay về Gia Lai - Phố núi đẹp giữa đại ngàn

    Nhớ Đắk Nông 

    Tác giả: Hồng Hạnh Huy

    Nhớ gì như nhớ Đắk Nông

    Đồi xanh lớp lớp, mênh mông núi rừng

    “Tay bưng đĩa muối, chén gừng”

    Câu ca ai hát, xin đừng quên nhau…

    Ly cà phê sóng sánh nâu

    Hương thơm từ cội, thẳm sâu tình người

    Miền đất nắng gió bao đời

    Thấm mồ hôi mặn, nụ cười hồn nhiên…

    Cồn cào nỗi nhớ rất riêng

    Núi rừng đồng vọng tiếng chiêng lưng đồi

    Bazan đất thắm tình người

    Trái cây thì ngọt, cây đời thì xanh…

    Chuồn chuồn đôi cánh mỏng manh

    Mà sao chở mãi long lanh nắng trời

    Phải chăng ánh nắng rạng ngời

    Nâng đôi cánh mỏng nói lời xa xưa?

    Nhớ gì như nhớ cơn mưa

    Thỏa cơn khao khát giữa trưa nắng nồng

    Nhớ gì như nhớ Đắk Nông

    Mạch ngầm tưới mát dòng sông ngọt ngào.

    Đợi ngày về Đắk Nông 

    Tác giả: Lê Lam Hồng

    Tháng ngày lần lữa mãi

    Đợi ngày về Đắk Nông

    Nhìn trời xanh bát ngát

    Nắng thả mây trên đồng…

    Xanh mướt những vườn đồi

    Thắm tình màu đất đỏ

    Nghe gần gũi tình người

    Hương cà phê trong gió…

    Con đường như dải lụa

    Vắt dọc theo núi rừng.

    Tiếng chim chào mùa hạ

    Nghe lòng mình rưng rưng…

    Có ai về Đắk Nông

    Gửi nỗi niềm thương nhớ.

    Gửi sớm bình minh hồng

    Gửi vừng hoa mới nở…

    Tiếng đàn em ríu rít

    Mỗi sớm mai tới trường.

    Miền Đắk Nông xa thẳm

    Bỗng hóa thành yêu thương…

    Đắk Nông một tình yêu 

    Tác giả: Trần Kim Lâm

    Đắk Nông miền đất một tình yêu

    Cháy mãi yêu thương những sớm chiều

    Ngọn lửa M'nông bao hứa hẹn

    Cà phê xanh ngát đất phì nhiêu...

    Đắk Nông một tình yêu giữa đại ngàn gió hú
    Đắk Nông một tình yêu giữa đại ngàn gió hú

    Con đường rụng cánh osaka

    Chiều tím bằng lăng lối thật thà

    Anh dắt tay em tình dệt mộng

    Bình yên hạnh phúc bước chân qua...

    Róc rách quanh quanh dòng nước chảy

    Suôn dài mái tóc tựa trời mây

    Bồi hồi mắt ngước quê mình đấy

    Đổi mới từng ngày người đắp xây...

    Hãy nhớ người ơi yêu Đắk Nông

    Rộng mở tim yêu ôm ấp lòng

    Bàn tay đá sỏi hóa màu mỡ

    Đôi lứa ngọt ngào tình ấm nồng...

    Khúc hát Ðắk Nông

    Tác giả: Vĩnh Nguyên

    Màn trắng sương giăng đồi núi mơ màng

    Phố núi hoa vàng êm êm tơ vương

    Lữ khách phương xa ngập ngừng chân bước

    Triền đồi quanh co con dốc ngàn hoa.

    Hãy nắm tay anh cùng bước bên đời

    Cho cây đơm chồi yêu thương lên ngôi

    Ánh mắt trao nhau dịu dàng em hát

    Tiếng hát yêu đời yêu lắm Đắk Nông ơi!

    Hãy về đây nghe gió reo ngàn thông xanh

    Hãy về nghe tiếng thác hát khúc ru tự tình

    Đời vẫn vui hồi sinh trên cao nguyên M’nông

    Tà Đùng xanh thung lũng đẹp bức tranh dịu vợi

    Lời Bu Noong dịu dàng theo ngon gió đại ngàn

    Hãy về thăm phố núi sức sống tràn muôn nơi

    Dâng đời bao khúc hát xây tương lai ngày mai

    Rực rỡ như bình minh cao nguyên xanh tươi xinh

    Đời đẹp bao mơ ước ta có nhau nơi này

    Điệu múa chiêng nhịp nhàng bên nhau say vòng xoang.

    Thơ về con người Đắk Nông

    Em ơi về Đắk Nông 

    Tác giả: Nguyễn Chí Diễn

    Em ơi về với Đắk Nông

    Miền quê của suối của sông của hồ

    Của rừng của thác của thơ

    Của anh và của giấc mơ chúng mình

    Sông Sêrêpốk nặng ân tình

    Dòng sông chảy ngược thân mình phù sa

    Krông Nô ấy sông cha

    Dang tay ôm ấp quê ta ngàn đời

    Luống cày lật ải nằm phơi

    Nhấp nhô hoang đảo mọc nơi Tà Đùng

    Trăng soi hồ Trúc... thẹn thùng

    Hồ Tây mắt biếc giữa vùng Đắk Mil

    Mẹ rừng xanh thắm niềm tin

    Nâm Nung lợp mái một miền M'nông

    Hào hùng khí phách cha ông

    N'Trang Gưh, N'Trang Lơng còn truyền

    Trách người ngăn cách tình duyên

    Thác chồng thác vợ thề nguyện bên nhau

    Bảy Tầng là váy cô dâu

    Liêng Nung truyền thuyết nhuộm màu tóc tiên

    Cảnh nên thơ, người dịu hiền

    Trăm nghìn vẻ đẹp tụ miền hoang sơ

    Anh bên Gia Nghĩa đợi chờ

    Cùng em dệt những giấc mơ cuộc đời.

    Em ơi về Đắk Nông nghe mùa dã quỳ gọi
    Em ơi về Đắk Nông nghe mùa dã quỳ gọi

    Đắk Nông trong tôi 

    Tác giả: Nguyễn Văn Vinh

    Phố thị hoa vàng

    Đồi núi mơ màng

    Dốc cong uốn lượn

    Sương giăng mênh mang

    Cao nguyên phố núi

    Một trời nhớ thương

    Anh về ôm nhớ

    Cho lòng vấn vương

    Ngày bừng tỉnh giấc

    Thơm hương núi đồi

    Cà phê bát ngát

    Nhịp đời sinh sôi

    Gia Nghĩa yêu ơi

    Đẹp bao sắc mới

    Hoa vàng mời gọi

    Níu bước chân người

    Ôi Đắk Nông ơi

    Từng ngày đổi mới

    Đắk Nông thương nhớ

    Tình yêu của tôi.

    Em có về Ðắk Nông 

    Tác giả: Đặng Hoàng Thám

    Em có về Đắk Nông khi trời đã cuối thu?

    Ghé thăm Gia Nghĩa dốc sương mờ

    Thành phố hoa vàng bao kỷ niệm

    Một thuở đi về ta có nhau

    ...Vẫn nhớ trong tôi chiều Đ'ray Sáp

    Đồi cao thác đổ khói sương bay

    Cô gái M'nông cười lúng liếng

    Được mùa lúa mới bon làng vui!

    Tà Đùng nhớ dáng em năm ấy

    Đường hoa chân sáo tiếng reo cười

    Mình rủ nhau đi Chư Bluk

    Về Đắk Song ghé thác Lưu Ly

    Đắk Nông ơi tôi mãi yêu người!

    Yêu nụ cười em thắm sắc hoa tươi

    Mai về Gia Nghĩa… mai em nhé?

    Thành phố hoa vàng bao nhớ thương…

    Về Đắk Nông đi em 

    Tác giả: Nguyễn Kiên Nhẫn

    Về đây em mười tám năm chờ đợi

    Cao nguyên xanh, dã quỳ vàng thương nhớ

    Đắk Nông xanh, tím chiều dệt mộng mơ

    Ta cùng nhau bên núi đồi nên thơ

    Về đây em, hồn N’Trang Lơng soi lối

    Thác ngàn ơi, ta yêu mới công trình

    Hương bơ nồng, cà phê ngát bình minh

    Em nghiêng gùi cho tình mình nồng ấm.

    Về đây em, về đây em!

    Đây phố thị, em về hồng đôi mắt

    Về đây em, về đây em

    Kia bàn tay, bao đồng bào nắm chặt

    Ấm lửa hồng, cho khúc hát đưa duyên.

    Ta cùng nhau về ngôi nhà Ma Mí

    Cha mẹ hiền, cùng em nhỏ thơ ngây

    Suối đèo cao vẫn có ta từng ngày

    Ta cùng xây Đắk Nông đầy xanh ngát.

    Về đây em, về đây em!

    Đắk Nông tôi yêu 

    Tác giả: Trần Kim Kâm

    Đắk Nông ơi!

    Rừng thông xanh reo vút khung trời rộng

    Chim hoan ca từng lời yêu bay bổng

    Nhịp ca vang thác nước lưng chừng đồi.

    Hãy về đây!

    Đắk Nông ngọt mùi hương

    Của cà phê của tiêu và ánh sáng

    Của trái tim, ly rượu cần chuếnh choáng

    Của lứa đôi hẹn ước mùa xuân sang.

    Đông đã qua mùa lá rụng khẽ khàng

    Bên hiên nắng nụ cười đi bắt nắng

    Gói hương hoa cho vào trong gùi nặng

    Chở trăng về sóng sánh giọt tình yêu...

    Đắk Nông tôi yêu ngập tràn màu xanh đại ngàn
    Đắk Nông tôi yêu ngập tràn màu xanh đại ngàn

    >>> Xem thêm tại: Tuyển tập thơ hay về Đắk Lắk - Miền đất đỏ hoang sơ

    Đắk Nông ngày mới 

    Tác giả: Thu Anh

    Một thuở núi không tên, rừng cũng không tên

    Đêm tiếng suối dội buốt vào lòng núi

    Bon làng xác xơ những ngày đói muối

    Cánh chim buồn xao xác hoàng hôn…

    Rồi một ngày hơi ấm tỏa muôn phương

    Giọng nói Bác Hồ sáng mồng 2/9

    Đắk Nông tràn ngập trời ánh sáng

    Hoa thơm nở thắm làng bon, sườn đồi, ngọn núi

    Sông suối có tên, rừng núi có tên

    Đắk Nông - một phần máu xương đất nước

    Vượt tăm tối bão bùng đứng lên đuổi giặc

    Con cháu N'Trang Lơng hóa những anh hùng

    Ngày mới, Đắk Nông không còn đói muối

    Cà phê thơm hương gọi ong về làm mật

    Núi chuyển mình, bazan trồi lộc biếc

    Tiếng máy reo vang khắp mọi nẻo đường

    Dẫu mai có rời xa lòng chẳng thể quên

    Tiếng đàn đá M'nông đậm tình rừng da diết

    Như nhắc nhở giữa Tây Nguyên bất khuất

    Có Đắk Nông đã vươn mình, đổi thay, ngày mới.

    Đắk Nông, khát vọng dâng trào

    Tác giả: Đoàn Văn Kỳ

    Bình minh trên cao nguyên M’nông lộng gió

    Tiếng vọng không lời như tiếng suối reo

    Nắng, gió đùa vui trên dải non xanh

    Cồng chiêng ngân nga trong bon làng êm ả

    Khói lam chiều phảng phất hương cà phê

    Gió thổi rì rào du dương thành bản nhạc

    Hát mãi Tây Nguyên ơi! Đắk Nông ơi!

    Ôi mảnh đất - một thời oanh liệt

    N’Trang Gưh, N’Trang Lơng và biết bao thế hệ...

    Dáng đứng hiên ngang đi vào lịch sử

    Để hôm nay đất nước được thanh bình,

    Nặng nghĩa ân tình – muối mặn, gừng cay

    Đắk Nông ơi! Tây Nguyên ơi!

    Như cánh én giữa mùa xuân bất tận

    Vượt trùng dương vươn tới đại ngàn

    Về với Đắk Nông - Phố thị hoa vàng...

    Bình minh lên, khát vọng trào dâng

    Cất cánh lên giữa đại ngàn thơ mộng,

    Ước vọng vỗ về, tiếp bước cha anh

    Chào ngày mới, Đắk Nông ơi… khát vọng dâng trào.

    Mùa cơm mới

    Tác giả: Tịnh Bình

    Chiều ngước mặt theo đám mây trôi

    Trông xa vệt khói mùa màng

    Mùa cơm mới hân hoan đất mẹ

    Hạt lúa quê hương nên vóc nên hình

    Chợt như đứa trẻ không đành xa quê

    Nước mắt mặn môi ngày gió lên rồi

    Đóa lục bình vẫn cứ bập bềnh trôi

    Phù sa ơi có dòng sông nào chảy ngược

    Thương đến thắt lòng mái nhà xưa đếm tuổi

    Vạt bông sao nháy trổ hiên nhà

    Tiếng mẹ càm ràm thân thương biết mấy

    Lớn già đầu rồi sao cứ khóc ngon ơ

    "Quê hương là gì hở mẹ?"

    Hạnh phúc màu gì con chẳng biết đâu

    Chỉ thấy bình yên là có thật

    Nơi góc bếp nhà mình

    Mùi cơm mới đang sôi...

    Cô giáo cao nguyên

    Tác giả: Trịnh Thế Mạnh

    Mỗi sáng mờ sương cô gùi chữ đến trường

    Gùi cả niềm thương và nỗi nhớ

    Những cặp mắt trẻ thơ đen lay láy

    Găm vào đời thành những giấc mơ.

    Cô giáo cao nguyên gieo chữ giữa vùng mây núi
    Cô giáo cao nguyên gieo chữ giữa vùng mây núi

    Đã mười năm cô gắn bó với làng

    Như thể đó đã là định mệnh

    Như những ngày bàn chân còn bỡ ngỡ

    Đến bây giờ làng không thể thiếu cô.

    Những buổi chiều cơn gió cao nguyên

    Mẹ ở quê chắc cũng ngóng chờ

    Những niềm yêu giờ hóa thành kỷ niệm

    Bao buồn vui cô gửi lại cho đời.

    Lại một ngày cô gùi những ước mơ

    Của những trẻ cô ươm mầm từng phút

    Để đêm nay bên trang giáo án

    Những nỗi niềm cô gửi mãi sâu xa.

    Mùa đông về phố núi

    Tác giả: Đặng Gia Nghĩa

    Tôi về phố núi mùa đông

    Đồi cao sương phủ mênh mông đất trời

    Bỗng nghe thương nhớ một thời

    Phố hoa vàng ấy có người tôi yêu!

    Mùa đông mưa gió hắt hiu

    Xa em năm tháng đã nhiều xót xa

    Bao đêm nằm nhớ quê nhà

    Có người đau với phù hoa thị thành

    Mái nhà ngói ám rêu xanh

    Mộng mơ ngày cũ đã thành khói sương

    Đâu người yêu của tôi thương?

    Làm sao về lại suối nguồn ngày xưa!

    Chiều nay Gia Nghĩa gió mưa

    Mùa đông năm ấy như vừa mới đây

    Lối về giá lạnh sương vây

    Còn tôi… còn lại tháng ngày không em…

    Chiều vàng cao nguyên

    Tác giả: Từ Dạ Linh

    Có những buổi chiều trong như mắt ngọc

    Một ánh nhìn lay động gió xôn xao.

    Một tiếng chim lưng chừng điểm xuyến

    Cuộc đời vui bởi khoảnh khắc tình cờ...

    Đó là chiều ta gặp em rảo bước,

    Những vô tình vẽ nét kiêu sa.

    Hoang sơ ơi, dã quỳ dậy sắc thắm

    Vàng rực chiều, vàng rực nắng cao nguyên.

    Có một buổi chiều trong như mắt ngọc,

    Một ánh nhìn lúng liếng dội vào tim.

    Ta lãng tử phiêu du miền lãng đãng,

    Vấp chiều vàng vạn ánh mắt dã quỳ.

    Mùa gió sang

    Tác giả: Thắng 

    Lao xao đợt gió đầu mùa

    Hanh hao giá lạnh bao trùm không gian

    Nắng vương hiên cửa buông mành

    Líu lo chim hót trên cành rộn vang

    Lao xao gió gọi mùa sang

    Sương rơi lãng đãng vương cành long lanh

    Nước hồ Gia Nghĩa xanh trong

    Lăn tăn sóng gợn nhớ mong đợi người

    Mùa sang nắng gió đầy vơi

    Nhớ vòng tay ấm lòng người xốn xang

    Đợi người mùa gió đã sang

    Mênh mang nỗi nhớ chòng chành gió bay.

    Kỳ vĩ cao nguyên M’nông

    Tác giả: Nguyễn Xuân Dương

    Sáng tinh mơ đón mặt trời thức dậy

    Chim líu lo gọi bạn chuyền cành

    Từng giọt sương e ấp long lanh

    Những đám mây trôi lơ lửng

    Đồi bãi rẫy nương ngập tràn ánh nắng

    Lay động tâm hồn giây phút bình yên

    Ẩn trong lòng cuộc sống vươn lên

    Mang hạnh phúc ấm no vui sướng

    Nụ cười nở, gương mặt ngời tỏa rạng

    Nhịp sống sinh sôi, lao động dựng xây

    Các dân tộc chung tay xây dựng đất này

    Độc lập tự do quý hơn tất cả

    Nhịp cồng chiêng và đàn đá

    Cùng tấu lên điệu nhạc trữ tình

    Vòng xoang, cây nêu, nhộn nhịp, lung linh

    Văn hoá muôn màu, bản sắc ngàn đời luôn giữ.

    Kỳ vĩ cao nguyên M’nông hoang sơ và lộng lẫy
    Kỳ vĩ cao nguyên M’nông hoang sơ và lộng lẫy

    Những vần thơ về Đắk Nông khơi dậy tình yêu quê hương tha thiết, đưa người đọc về với núi rừng lộng gió, thác nước mênh mang và ký ức của một vùng đất trẻ đầy tiềm năng, nơi hội tụ hồn quê, văn hóa và thiên nhiên thuần khiết.

     

    Bình luận