Tả người lao công đang làm việc, miêu tả công nhân vệ sinh hay ngắn gọn

lao công đang làm việc, miêu tả công nhân hay ngắn gọn

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ NGƯỜI LAO CÔNG ĐANG LÀM VIỆC:

“Những đêm đông
Khi cơn dông
Vừa tắt
Tôi đứng trông
Trên đường lạnh ngắt
Chị lao công
Như sắt
Như đồng
Đêm đông
Quét rác.”

Mỗi khi những câu thơ trong bài “Tiếng chổi tre” của vang lên, em lại nhớ tới hình ảnh những người lao công vẫn luôn lặng lẽ mỗi tối quét dọn trên đường. Hình ảnh người lao công ấy thật đẹp và cao cả.

Em bắt gặp hình ảnh người lao công trong một lần đi học thêm về muộn. Khi đó em mới thực sự hiểu được sự vất vả của những cao đẹp đó. Dáng hình nhỏ nhắn, hơi gầy trong bộ đồ màu xanh lá đã bạc màu qua gió mưa. Chiếc mũ nhựa màu vàng bao bọc lấy mái tóc mượt đã điểm vài sợi bạc. Đôi tay gầy xương xương với những vết chai sạn ngày ngày vẫn cần mẫn quét dọn đường phố. Và có lẽ điều khiến em ấn tượng nhất là nụ cười tươi tỏa sáng trong đêm tối cùng đôi mắt đen luôn mang đậm ý cười có thể nó đã giúp cho người lao công có thể vượt qua mọi vất vả của công việc giữa đêm khuya. Đôi mắt ấy đẹp như chính hành động, công việc của họ vậy.

Bất cứ một nghề nào cũng đều là một nghề cao quý. Và người lao công đang làm một công việc cao quý. Từng có người thấy coi thường những người lao công nhỏ bé, coi thường nghề nghiệp mà họ làm. Thế nhưng, trong này có mấy người có thể sẵn sàng làm việc trong đêm tối hiu hắt, mù mịt, ai có thể trong mỗi tối đông lạnh lẽo, chịu đựng những cơn gió buốt giá trong khi mọi người đang ở trong căn nhà ấm áp, vui vẻ bên người thân vẫn đang cố gắng dọn sạch đường phố. Công việc như thế, con người như thế không phải rất cao quý và đáng được trân trọng hay sao? Thử hỏi nếu như không có những con người ấy liệu có thể có những sạch sẽ chúng ta đi mỗi ngày hay chỉ là những đống rác bẩn thỉu, bốc mùi dọc những .

Xem thêm:  Tả cảnh đêm trăng đẹp ngày rằm ở quê em

Những khó khăn, khắc nghiệt mà người lao công phải trải qua không bao giờ là ít cả. Sau tất cả họ cũng chỉ nhận được số tiền lương ít ỏi, thế nhưng con đường vắng không tối nào không vang lên tiếng chổi tre quét rác. Họ đâu chỉ vì kiếm tiền mưu sinh mà đó còn là trách nhiệm để cho con đường luôn sạch sẽ, thành phố xanh- sạch- đẹp. Họ chẳng hề lơ là hay làm một cách qua loa công việc, luôn cố gắng thực hiện đúng trách nhiệm của bản thân. Việc làm của họ xứng đáng là một nghề cao quý không hề thua kém bất cứ công việc nào.

Tiếng chổi tre vẫn luôn vang lên bất cứ đêm hè nóng bức hay những đêm đông gió rét. Đó là một công việc mang lại những lợi ích cho cuộc sống, là những con người đáng được tran trọng. Vậy còn bạn thì sao? Bạn đã làm gì cho cuộc đời này và bạn có sẵn sàng hi sinh như họ không ?

Tả người lao công đang làm việc, miêu tả công nhân vệ sinh hay ngắn gọn

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ CÔNG NHÂN VỆ SINH ĐANG LÀM VIỆC

Sớm nay, đánh thức em dậy dục quanh công viên, vận động để cơ thể khỏe khoắn. Nhưng nhờ thế, em đã có dịp quan sát cô công nhân vệ sinh môi trường.

Từ xa, trong màn sương mờ ảo thấp thoáng, em thấy một dáng người dong dỏng mảnh khảnh, mang đậm dáng hình của phụ nữ Việt Nam. Cô mặc một bộ đồ xám, thậm chí đã phai màu, nhìn có phần thô kệch. Bên ngoài, cô khoác chiếc áo phản quang để những người từ xa có thể tránh va phải cô. Cô đội một chiếc mũ màu xanh lá cây, một dấu hiệu đặc trưng của một công nhân vệ sinh môi trường. Đồ nghề cô mang rất ít ỏi nhưng khá cồng kềnh: chiếc chổi tre đã cũ cao quá bụng cô, chiếc hốt rác với tay cầm dài và một chiếc xe đựng rác to lớn. Bố con em nghỉ ngơi ở gần quãng đường mà cô dọn dẹp. Lúc này, em nhận ra gương mặt khắc khổ, đôi gò má gầy gò lấm tấm tàn nhang của người phụ nữ. Đôi bàn tay chai sạn, lấm lem như minh chứng cho những năm tháng tần tảo sớm hôm chịu thương chịu khó của một , người vợ.

Xem thêm:  Phân tích Bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca của Thanh Thảo

Từ tờ mờ sáng, khi mọi vật còn đang chìm trong giấc ngủ êm đềm, hàng cây hai bên đường vẫn đang thở đều đều thì cô công nhân đã tranh thủ dọn dẹp để trả lại cho con đường vẻ tươi sáng, sạch sẽ trước khi ông mặt trời ló rạng. Đôi chân cô di chuyển nhịp nhàng, đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt đưa đường chổi đi. Cô đi đến đâu rác rưởi được thu gom gọn gàng đến đó. Ánh mắt cô vô cùng tập trung, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Tiếng chổi tre quèn quẹt trên mặt đường tưởng chừng phá tan sự yên tĩnh nhưng với em đó là một âm thanh thân thương đến lạ, âm thanh của sự và miệt mài. Chiếc thùng rác cứ mỗi lúc một đầy lên. Thỉnh thoảng cô đứng lại xoay người vài cái cho đỡ mỏi người Cô cứ say sửa với công việc của mình, khuôn mặt không lộ chút gì là khó chịu, vất vả.

Ông mặt trời từ từ chui ra khỏi chiếc chăn bông ấm áp, vươn những tia nắng đầu tiên xuống thành phố. Mọi người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới. Đường phố cũng bắt đầu tấp nập xe cộ đi lại. Cô công nhân vệ sinh lại càng vội vã hoàn thành công việc của mình. Sau khi dọn xong con đường, cô đưa xe rác về nơi tập kết rồi vận chuyển lên chiếc xe rác lớn khác. Cô đi rửa tay chân, kiếm một chiếc ghế đá để ngồi nghỉ ngơi. Cô lau mồ hôi trên trán, tranh thủ uống nước. Dường như cô đá khá khát. Cô nhìn lại thành quả lao động của mình, thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười thật tươi.

Xem thêm:  Giải lý lớp 9 Bài 59: Năng lượng và sự chuyển hóa năng lượng

Nhờ những người như cô, những công nhân vệ sinh môi trường đầy trách nhiệm mà đường phố lúc nào cũng sáng sủa, không khí cũng trong lành hơn.

Dánh giá bài viết