Tả một thắng cảnh mà em biết, ở quê em: Vịnh Hạ Long, sông Đào

Tả một thắng cảnh mà em biết, ở quê em: Vịnh Hạ Long, sông Đào

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 TẢ MỘT DANH LÀM THẮNG CẢNH Ở QUÊ EM – VỊNH HẠ LONG

Quê hương em có rất nhiều danh lam thắng cảnh nhưng nơi khiến em có ấn tượng sâu sắc nhất là Vịnh Hạ Long, nơi được tổ chức thế giới công nhận là một trong bảy kì quan thiên nhiên Thế giới.

Vịnh Hạ Long thuộc tỉnh Quảng Ninh gồm rất nhiều quần đảo lớn nhỏ khác nhau. Em được nghe bà nội kể rằng có truyền thuyết về sự ra đời của Vịnh Hạ Long, khi người Việt bị giặc ngoại xâm, Ngọc Hoàng sai Rồng Mẹ đưa Rồng Con hạ giới giúp người Việt đánh giặc, nơi Rồng Mẹ đáp xuống gọi là Hạ Long. Vịnh Hạ Long có rất nhiều những đảo đá vôi với những hang nhũ đá có hình dáng đa dạng, huyền ảo.

Từ xa nhìn lại,Vịnh Hạ Long như một bức tranh thiên nhiên khổng lồ có cả núi, nước và mây trời. Nước ở Vịnh trong xanh tựa như nhìn thấy đáy, những hòn đảo nhô lên mặt nước tạo nên một tổng thể hùng vĩ đến lạ kì. Em thích nhất là được ngồi trên thuyền đi vòng quanh Vịnh, nơi có thể tận mắt quan sát và ngắm nhìn những hòn đá sừng sững trên mặt nước.

Vào những hang động đá vôi, mọi người sẽ bị choáng ngợp bởi sự tinh tế của thiên nhiên khắc ghi trên những phiến đá nhỏ này. Tiếng nước chảy róc rách nghe thật vui tai. Động Thiên Cung là một bức họa mĩ lệ, hoành tráng mà thiên nhiên tài tình ban tặng. Khung cảnh của Vịnh Hạ Long luôn đẹp, dù ở bất kì thời khắc nào. Buổi sớm mai, Vịnh Hạ Long tươi trẻ, căng tràn sức sống với những đoàn thuyền đi lại ra khơi, nhịp sống ồn ào, vội vã. Ánh nắng chiếu rọi trên từng gợn sóng, khoác lên mình cảnh vật bộ áo dát vàng rực rỡ. Làn gió nhẹ mang hơi thở của sóng nước đem không khí thoáng mát, thoải mái đến cho con người. Khi chiều xuống, lúc hoàng hôn, Vịnh Hạ Long lại mang trên mình vẻ đẹp lãng mạn, thơ mộng, đầy quyến rũ. Ánh trăng in trên mặt nước như một tuyệt tác của tạo hóa, mặt nước gợn sóng nhẹ lăn tăn, đong đầy ánh trăng ngọt ngào. Từng đàn cá tung tăng bơi lội dưới ánh trăng, những chiếc thuyền dong buồm về bến. Đêm buông xuống ở Vịnh Hạ Long yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Em chỉ nghe được tiếng sóng vỗ vào thành đá từng cơn, từng cơn, nghe được tiếng quẫy nước của những chú cá tinh nghịch,nghe được tiếng thì thầm của thiên nhiên, vạn vật.

Em rất yêu quý nơi này,đây không chỉ là niềm tự hào của quốc gia, là di thế giới mà còn là quê hương trong lòng em.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ MỘT THẮNG CẢNH Ở QUÊ EM – SÔNG ĐÀO

“Thuyền ngược hay là thuyền xuôi
Thuyền về Nam Định cho tôi về nhờ”

Loading...

Cớ vì sao người lữ khách lại muốn được về Nam Định như vậy? Cớ vì sao, về Nam Định, người khách lại muốn được đi bằng thuyền? Phải chăng sông Đào mềm mại uốn lượn quanh co chính là lời giải thích cho mọi niềm mong muốn của người khách? Từ lâu, con sông Đào đã trở thành một hình ảnh quen thuộc mà thân thương của người dân đất non Côi sông Vị.

Với người phương xa, họ chỉ biết đến ở đất thành Nam, có một con sông tên là “sông Nam Định”. Tuy nhiên, với người dân nơi đây vẫn quen gọi “sông Đào” thật giản dị, gắn bó. Sở dĩ chữ “Đào” có hai cách hiểu, có thể là muốn nói tới nguồn gốc sâu sa của sông là do dân đào từ thời chống Pháp, nhưng cũng có thể là muốn nói nước sông luôn có màu đỏ. Đây chính là nét đặc trưng của dòng sông này, nước sông luôn chứa đầy phù sa miệt mài bồi đắp cho đồng bằng qua ngày này đến ngày khác.

Người ta vẫn hay ví sông tựa như một dải lụa mềm mại lượn sóng. Còn em lại nghĩ sông là vòng tay người mẹ rộng lớn ôm gọn lấy thành phố yêu thương. Những ngày nước lặng, nước sông êm đềm, nhẹ nhàng xiết bao! Ánh đèn trên cầu hắt vào làm mặt sông lấp lánh vô cùng thơ mộng. Những ngày nước lũ, nước sông cuồn cuộn dâng những tưởng như muốn cuốn trọn tất cả nhưng đều được con đê kiên cố ngăn cản. Thích nhất là vào những buổi sáng sớm khi chỉ có lác đác những người đi tập thể dục, đứng từ đê phóng tầm mắt ra xa có thể thấy những bãi ngô xanh non thơm ngát thẳng tắp trải dài tít tắp và những mái nhà cao thấp lấp lò xen kẽ nhau ở bờ bên kia, cảnh vật rất thanh bình yên ả vô cùng. Dưới sông, những con thuyền trở cát, trở đá tấp nập qua lại làm buối sáng nhộn nhịp hơn một chút.

Sông Đào là một phần không thể thiếu trong cuộc sống sinh hoạt của người dân Nam Định.Sông đã trải qua bao thăng trầm cùng con dân thành Nam. Sông chứng kiến những phút bình yên khi người dân lên đê đi bộ ngắm cảnh, sông chứng kiến những lúc khó khắn gấp gáp khi nhân dân vội vã xây kèo ngăn lũ, chứng kiến người dân nô nức lên cầu Đò Quan thả cá chép vào Tết ông Công ông Táo cầu cho năm mới tốt đẹp, chứng kiến cả những người lái thuyền vất vả trở hàng hóa, khoáng sản đi muôn nơi…Sông đã gắn bó với chúng ta như thế đấy!

Sông Đào không lớn như những con sông của tỉnh thành khác, chỉ nhỏ bé và giản dị như vậy thôi nhưng lại là một phần máu thịt của người dân quê hương em. Dù ai đi đâu về đâu, trong trái tim mỗi con người quê vẫn dành một góc nhỏ yêu thương nặng tình nặng nghĩa với dòng sông quê.

Dánh giá bài viết
Loading...