Văn mẫu lớp 9

Suy nghĩ về tấm gương Nick Vujicic thay đổi nhận thức trong tôi

Suy nghĩ về tấm gương Nick Vujicic thay đổi nhận thức trong tôi

Bài làm

“Tôi không có tay để chạm vào người khác, nhưng trái tim tôi có thể chạm vào và làm động trái tim người tôi yêu”. Người đàn ông trên khán đài đang tràn đầy niềm tin dù anh đã từng tuyệt vọng, đau đớn đến tận cùng. Đó là Nick Vuijicic. Sau khi dự buổi sinh họat do nhà trường tổ chức: “Nick Vuijicic: thay đổi nhận thức trong tôi”, tôi đã thực sự nghiêm túc nhìn nhận lại mình và rút ra những bài học thấm thía cho bản thân.

Chính xác thì sự kì diệu và sức mạnh cảmhóa của câu chuyện ấy được bắt đầu ươm mầm trên một bất hạnh cách đây 30 năm xảy đến với một gia đình nhỏ ở Úc. Cái ngày 4/12/1982 định mệnh ấy là ngày mà cha mẹ Nick đã không tin nổi vào mắt mình, thực sự sốc và chao đảo khi đứa con mà họ sinh ra khiếm khuyết cả tay lẫn chân, do bệnh hiếm gặp có tên Tetra-amelia, một hội chứng rối loạn gen gây ra khuyết tật. Điều đó đồng nghĩa với việc anh có rất ít cơ hội để có một cuộc sống bình thường như bao người khác. Ngay khi anh lọt lòng mẹ anh đã ngất lịm vì hỏang hốt còn cha anh thì chạy ngay ra khỏi phòng. Họ khó có thể nào chấp nhận được sự thật này và đã rất lo lắng cho tương lai của Nick.Dần dần Khi anh lớn lên đủ để nhận thức được thì cũng là lúc Nick muốn biến mất cuộc sống này vĩnh viễn . Tám tuổi anh tự nhấn chìm mình trong bồn tắm nhưng chúa đã không để anh về bên người. Mười tuổi anh có ý định tự tử nhưng không thành công. Đôi lúc anh nghĩ rằng dù có cố gắng bao nhiêu chăng nữa anh cũng không thể ngăn được một số đứa trẻ tàn nhẫn gọi anh là “quái vật”, “người ngòai hành tinh”. Sự cô đơn luôn quanh quẩn kể cả khi anh ở trong vòng tay của gia đình, bạn bè. Anh luôn lo lắng rằng mình sẽ mãi mãi là gánh nặng cho nhữngnguời anh yêu thương… nhưng điều kì diệu đã xảy ra, anh đã thay đổi, đã làm được tất cả. Bỏ qua những nỗi đau và sự mặc cảm, tự ti của bản thân anh đã tìm ra lẽ sống cho bản thân mình đó là yêu thương và đem lại yêu thương cho mọi người. Nick đã bắt đầu tham gia diễn thuyết từ năm 19 tuổi. Anh đã tìm được mục đích sốngcủa mình. Anh đã chu du khắp thế giới để thực hiện hành trình truyền cảm hứng, chia sẻ câu chuyện của mình cho mọi người. Nick đã trở thành chủ tịch CEO và là giám đốc công ty “Thái độ sống”. Anh đã trở thành một nhân vật đặc biệt, người nổi tiếng khắp thế giới với ý chí và nghị lực sống mạnh mẽ, kiên cường. Anh chính là một minh chứng điển hình cho thái độ sống tích cực của mình, tìm ra một lối đi mới, một lối đi độc đáo, phong phú mà cũng vô cùng mới mẻ để đi đến hạnh phúc và thành công. Ở Vịêt Nam, người dân ra nói chung và fan hâm mộ nóiriêng của Nick cũng đang vô cùng háo hức sự xuất hiện của anh tại Việt Nam vào

ngày 22– 23/5/2013. Có lẽ sự xuất hiện của anh sẽ thức tỉnh được nhận thức trong nhiều bản trẻ về lối sống của bản thân và trong đó có tôi.

Từ cuộc sống không tay không chân , anh đã cho mọi người thấy thành công trong cuộc sống hịên tại của mình. Bạn đã bao giờ tự hỏi để có thể đánh răng Nick đã bao lần làm vỡ những chiếc cốc? Để có thể tự mặc quần áo anh đã bao lần phải lăn lộn trên sàn nhà? Anh đã khiến tôi nhận nhận ra một điều rằng chuyện to lớn đến mấy, khủng khiếp đến mấy, ngay cả khi cái ngày 31/12 tới có là ngày tận thế đi nữa, thì…từ từ…việc gì cũng có cách giải quyết của nó. Không ai có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề tốt hơn bản thân chúng ta! Đừng mong chờ một động lực đến từ người khác, hay sự tư vấn của người khác về động lực cho mình, vì chỉ chính mình mới biết mình cần điều gì nhất. Chính anh- Nick Vuijicic đã cho tôi những nhận thức, suy nghĩ đúng đắn, mà tôi chưa nhận ra. Chúng ta hãy sống: đừng thụ động, ỷ lại, lười biếng, chỉ biết chờ đợi và đòi hỏi người khác mà hãy biết chủ động, tự mình đòi hỏi chính mình, đó chính là cách bạn nắm giữ số phận bản thân, tự mình đặt ra giới hạn, bởi số phận do chính ta tạo ra không phải do ông trời hay bất kì ai khác. Đừng chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh mà hãy hỏi tại sao mình lại phạm sai lầm. Đừng bao giờ nói rằng mình phải giỏi hơn ai đó mà hãy nói rằng mình phải phấn đấu thế nào để vượt qua bản thân ở hiện tại, phấn đấu đạt đến khát khao. Kẻ thù lớn nhất của đời người chính là bản thân mình và đừng chỉ sống vô cảm, thờ ơ, vị kỉ, hãy biết quan tâm đến người những người xung quanh mình dù chỉ một chút. Đôi khi một lời hỏi thăm động viên ai đó cũng sẽ kéo một con người đang chơi vơi giữa bờ vực thẳm của số phận. Hãy sống có trách nhiệm với chính bản thân mình để không ai phiền lòng về bản thân ta, sống có lí tưởng, sống có mục đích, đừng sống mờ nhạt và không có đích đến, phó mặc bản thân trôi dạt theo hoàn cảnh quyết định. Biết trân trọng những giá trị lao động của người khác. Đặc biệt là bố mẹ, những người có công nuôi dưỡng sinh thành ra ta để có được như ngày hôm nay, biết bằng lòng với thực tại, với những gì mình đang có để biết phấn đấu, phát huy, không đòi hỏi những gì quá với quy định cho phép; tôn trọng, trân trọng chính bản thân mình. Bởi tôn trọng và trân trọng chính bản thân mình cũng chính là bạn đang tôn trọng và trân trọng những người khác. Hơn cả Nick đã cho tôi biết rằng :cần phải nhìn nhận rằng thất bại là một người bạn chứ không phải là kẻ thù, vì nó dạy cho ta nhiềuđiều hơn là thành công. Người ta thường có thói quen ngủ quên trên chiến thắng,trong khi hiếm có người nào bước lên được từ thất bại. Hãy truyền đi tìnhyêu của cuộc sống bởi hạnh phúc cho đi sẽ là hạnh phúc mãi mãi, hạnh phúc bất tận.Ta chia sẻ niềm vui, niềm vui sẽ được nhân đôi, ta sẻ chia nỗi buồn, nỗi buồn sẽ vơi đi một nữa. Hãy sống đẹp, sống có ích, sống có lí tưởng như Nick Vujicic. Đừng chỉ ích kỉ biết đến riêng bản thân mình.

Xem thêm:  Kể lại một kỷ niệm đáng nhớ của em với một con vật nuôi mà em yêu thích

Sống đâu chỉ nhận lại mà còn là cho đi. Nếu ngày hôm nay ta cho đi hay giúp đỡ ai đó thì ta cũng nhận lại được điều tương tự thậm chí là hơn. Đó là quy luật nhân quả của cuộc sống. Ta sẽ nhận lại được sự giúp đỡ có thể không phả từ chính người mà ta đã giúp mà lại là một người khác. Biết đâu đó lại là một người xa lạ mà ta không biết đến. Hãy chào đón một ngày mới với một nụ cười nở trên môi! Hãy sống coi trọng bản thân và khai thác những giá trị tiềm ẩn của mình. Nếu ta tự khám phá được bản thân mình thì chínhnhững giá trị đó sẽ là chìa khóa vạn năng dẫn ta đến mọi cánh của của thành công.

Trong nhịp sống hối hả này, thay đổi chính là để tồn tại. Vì nếu không, bạn cũng như chiếc điện thoại đang dùng… Trước khi biết đến Nick tôi cũng là một thiếu niên “gặp nhiều trở ngại”. Uớc mơ của tôi là được sống với niềm đam mê của mình. Tôi mê hát, thích vẽ vời, thích giao tiếp đối ngọai, thích thử sức và khẳng định bản thân… Có lẽ bởi vậy ngay từ bé tôi đã có rất nhiều mơ ước : là một cô ca sĩ xinh đẹp, là một cô họa sĩ tài năng, hay là một bác sĩ tài giỏi –luôn yêu quý và tự hào. Nhưng ước mơ vẫn chỉ là ước mơ, bởi tôi có lẽ chưa bao giờ thực sự cố gắng: Tôi là một đứa học dốt tóan. Phải rồi, mỗi khi nghe thầy cô giảng tóan, các bạn trong lớp cứ hiểu và tiếp thu rất nhanh, còn tôi lúc nào cũng câm như hến. Cứ như vậy,tích lũy ngày một ít nên tôi thành đứa dốt toán lúc nào không hay. Đến giờ toán là ngồi run cầm cập, cứ sợ chẳng may thầy cô gọi đến tên mình, đến giờ tóan là tôi cứ rối tung lên, lo lắng, sợ hãi: nếu tôi bị gọi lên bảng mà không làm được bài? Tôi sẽ thực sự xấu hổ trước những lời chế giễu, chê bai của các bạn, thầy cô… Dần dần cảm giác sợ sệt của tôi được thay thế bằng cảm giác chai lì trước môn toán, đến mức giả sử một ngày nọ, đột nhiên thầy hỏi “một cộng một bằng mấy” chắc mình cũng tắc tị vì… giật mình. Cứ với những suy nghĩ như vậy tôi đâm ra ghét tóan, lúc nào cũng tự “an ủi” bản thân bằng suy nghĩ học tóan chỉ là môn phụ. Tôi ỉ lại vào thầy cô, bạn bè và các lọai sách tham khảo, tôi từng nghĩ mình là một kẻ thất bại khi học môn tóan. Tôi rất sợ những giờ học như thế này, tôi cho rằng những môn khác mình giỏi rồi nên không cần gì phải cố gắng nữa. Và những suy nghĩ sai lầm đó đã đeo bám tôi, khiến cho việc học hành của tôi vô cùng tẻ nhạt. Mỗi khi bị điểm kém là tôi lại chán nản, đôi khi mặc kệ, tôi chờ đợi, chờ đợi ai giúp đỡ, và cứ thế mỗi khi gục ngã như vậy, tôi không thể tự đứng lên. Cho đến khi tôi biết đến Nick Vuijicic, anh đã thay đổi suy nghĩ trong tôi, định hướng cho tôi con đường đi đúng đắn, để đi tới những điều những mơ ướcmà tôi chỉ biết mong chờ và chờ đợi. Tôi thấy mình phải hành động, để thay đổi. Nick đã phá vỡ được những giới hạn tưởng chừng như không thể vượt qua được số phận nghiệt ngã, vậy tại sao tôi không thể, dù nó chỉ là một phần khó khăn trong vô vàn khó khăn của anh? Trong cuộc sống không có giới

Xem thêm:  Cảm nhận về nhân vật Phương Định trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê

hạn, giới hạn của cuộc sống có lẽ là do chính chúng ta đặt ra. Phải chăng Nick có điều gì đó mà chúng ta không có? Đúng thế, anh có mục đích sống còn chúng ta thì không. Anh tin vào cuộc sống và thấy cuộc sống tươi đẹp. Còn chúng ta tuy có cuộc sống tốt đẹp hơn bao người, có tay để vận động, chân để đi lại nhưng luôn lười biếng, ỉ lại, hay kêu ca phàn nàn. Anh ấy tìm mọi cách để đứng dậy khi vấp ngã, còn chúng ta thì ngồi đó chờ đợi ai giúp

đỡ, ngồi ước rằng giá như chúng ta có thể đứng dậy. Để rồi khi mà Nick đã cố gắng đứng dậy hàng trăm, hàng nghìn lần còn chúng ta đã ước đến hàng vạn lần rằng mình có thể đứng dậy. Cho đến lần cuối cùng khi Nick có thể đứng dậy còn chúng ta vẫn tiếp tục ước… Chúng ta đã quên mất một điều rằng: ước mơ sẽ mãi chỉ là ước mơ nếu chúng ta không hành động. Tôi đã sai lại càng sai trong việc định hướng và có những suy nghĩ sai lầm trong cuộc sống. Tôi vốn không phải là người ủy mị yếu đuối nhưng thật sự tôi đã không vượt qua chính mình. Không chỉ nhắc đến chuỵên học hành hay kể cả trong cuộc sống, tôi là đứa lúc nào cũng chờ đợi, ỉ lại và không thích “tự”. Tôi ước, giá như tôi có thể học giỏi tóan hơn,giá như tôi có thể làm được bài này, giá như tôi không bị điểm kém, giá như và giá như. Nick đã cho tôi thấy rằng tôi không đựoc từ bỏ khi vấp ngã: Để có thể tự chăm sóc bản thân mình, để thực hiện khát khao là có một cuộc sống như bao người khác, anh phải tập luyện rất nhiều bởi “trên bước đường thành công không chỉ có rượu vang, thảm đỏ và hoa hồng mà còn có cả mồ hôi, nước mắt,thậm chí là cả máu xương”. Bởi dù bạn vấp ngã có thất bại một trăm lần thì hãy đừng tuyệt vọng và bỏ cuộc. Mọi chuyện trong cuộc sống cũng như một ván bài hay một trò chơi vậy. Khi ván bài hay trò chơi đó kết thúc ta có thể thua, có thể thắng nhưng rồi ta vẫn chơi lại. Cuộc sống là vậy, nếu ta thất bại hãy đứng lên làm lại lần nữa, có thể là từ hai bàn tay trắng nhưng “thất bại là mẹ thành công” mỗi lần vấp ngã sẽ là một lần để bản thân ta sửa chữa, rút kinh nghiệm. Cuộc sống mỗi con người sẽ là một ẩn số bí mật đang chờ đợi chúng ta khám phá. Vì vậy nếu không muốn bỏ lỡ chúng thì bạn hãy đứng lên và tự khám phá cuộc sống mình. Sự lười biếng, ỷ lại sẽ chỉ khiến con người ta vô vị, nhàm chán, không thú vị khi không thấy cái hay của cuộc sống.Đừng mong cuộc sống không có khó khăn mà chỉ toàn là niềm vui và hạnh phúc, bởi thiếu những hạt sạn nhỏ bạn sẽ không bao giờ biết thế nào là lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và tinh thần lạc quan để vượt lên trên những khốn khó của cuộc đời; bởi nếu chỉ có màu hồng, bạn sẽ chẳng thể nào khám phá vẻ đẹp của những gam màu khác cũng như không thể nhìn thấy mặt trái của niềm vui và hạnh phúc -những điều luôn hiện hữu trong cuộc đời mỗi người. Giờ đây tôi có thể tự tin mà nói rằng: Tóan học không còn là nỗi sợ hãi của tôi nữa, và rồi tôi sẽ hành động để thực hiện ước mơ của mình. Tôi

Xem thêm:  Cảm nghĩ của học sinh lớp 9 ở năm cuối cấp

sẽ là cô họa sĩ tài năng vẽ lên một cuộc sống màu hồng tươi đẹp; là một cô ca sĩ xinh đẹp hát lên những ca khúc yêu đời; là một bác sĩ tài giỏi chữa lành mọi vết thương, những khúc mắc thường gặp trong cuộc sống… Cảm ơn anh đã mang đến cho tôi những nhận thức đúng đắn cho cuộc sống, dạy tôi biết cách vượt lên và yêu thương. Cảm ơn cô Hiệu trưởng đã cho chúng con được tham dự buổi Sinh họat bổ ích này, để chúng con biết rằng đến trường không chỉ học kiến thức mà còn học làm người. Lần đầu tiên tôi thấy một cô giáo Hiệu trưởng không cho các bạn học sinh lớp 8A3 vào đội tuyển chỉ vì thiếu ý thức trong việc tham gia họat động tập trong buổi sinh họat chung kết “Đường lên đỉnh Olympia cấp THCS năm thứ nhất” và thái độ thiếu tôn trọng với giáo viên. Không chỉ có kiến thức, cô còn luôn đặt đạo đức, trí tuệ lên hàng đầu bởi “Tiên học lễ, hậu học văn”, đây cũng là vấn đề mà ít trường quan tâm. Tôi thật sự xúc động khi được tham gia buổi giao lưu “Tiếng hát trái tim không tật nguyền” do nhà trường tổ chức và gần đây nhất là buổi sinh họat: “Nick Vuijicic- thay đổi nhận thức trong tôi” để chúng tôi có thể thật sự hiểu được giá trị của cuộc sống, nghị lực vươn lên của những người không may mắn bị khuyết tật, giúp tôi biết yêu bản thân và chính cuộc sống của mình. Nhờ có sự quan tâm, dạy bảo của thầy cô, nhất là cô Hiệu Trưởng mà tôi đã biết nói lời cảm ơn cuộc sống, bởi nó đã đem đến cho tôi những bài học thật giản dị, dạy tôi biếtcách vượt qua nỗi đau, biết đương đầu với thử thách, dạy tôi biết tha thứ, yêu thương và vượt lên chính mình.

“Hãy gieo hạt giống, cây sẽ nảy mầm. Hãy gieo niềm tin ước mơ sẽ thành hiện thực”. Bạn đã bao giờ tự gieo niềm tin chưa? Cuộc sống phía trước còn có rất nhiều điều đang chờ đợi. Bạn có thể không học giỏi Tóan như tôi nhưng bạn có thể viết một bài văn giàu cảm xúc, bạn có thể không múa đẹp nhưng bạn có thể hát được những ca khúc hay… Đừng nghĩ rằng bản thân không có giá trị, bản thân là kẻ thất bại. Cảm ơn Nick rất nhiều, tôi đã thay đổi còn bây giờ là tới lượt bạn? Nick Vuijicic đã làm được bao điều lớn lao mà những người lành lặn khác chưa làm được. Còn bạn,những con người lành lặn đã làm được điều gì lớn lao chưa? Nếu chưa hãy thay đổiđể làm được.

Post Comment