Văn mẫu lớp 9

Nghị luận về bệnh vô cảm hiện nay

Nghị luận về bệnh vô cảm hiện nay

Bài làm

“ Có nơi đâu đẹp tuyệt vời

Như sông, như núi, như người Việt Nam”

Chúng em – những mầm xanh tương lai đất nước luôn tự hào mình là con cháu Rồng – Tiên, có chung nguồn gốc, lịch sử hào hùng. Người Việt Nam thân thương, thiêng liêng trong hai tiếng “đồng bào”. Người Việt Nam tự hào với những truyền thống tương thân, tương ái, thương người như thể thương thân.Tuy nhiên, hiện nay trong một xã hội ngày một phát triển, ngày một văn minh, tiến bộ đang nảy sinh một căn bệnh nan y. Căn bệnh là một cái u nhọt của thế giới hiện đại – đúng hơn là hệ quả tất yếu của thời đại công nghiệp. Đó là căn bệnh không có trong danh mục của ngành y nhưng rất cần có thuốc chữa. Đó chính là căn bệnh vô cảm mà nhiều người dân Việt – nhất là tầng lớp thanh niên- mắc phải.

Thế nào là bệnh vô cảm? Vô cảm là thái độ không hề động lòng trước những nỗi đau của người khác cũng như không hề phẫn nộ trước những tệ nạn xảy ra hàng ngày. Liệu rằng chúng ta đã hiểu rõ căn bệnh này chưa. Hiện trạng của căn bệnh vô cảm đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ xung quanh chúng ta. Vô cảm là không sẵn lòng giúp đỡ những người gặp khó khăn hoạn nạn, mặc dầu mình có điều kiện có thể giúp đỡ được. Rất nhiều người, nhất là thanh niên nam nữ, khi thấy những người hành khất thì xua đuổi, dè bỉu. Đi đường gặp người bị tai nạn vẫn bỏ đi không sẵn sàng cứu giúp mặc dù biết họ đang rất cần sự giúp đỡ bởi tính mạng của học đang gặp nguy hiểm. Thậm chí có kẻ còn nhân cơ hội tìm cách lấy cắp tiền của người bị nạn. – Thấy người tàn tật không giúp đỡ, trên xe buýt, ở nơi công cộng, không nhường chỗ cho người tàn tật, có khi lại còn cười trước những khuyết tật của người khác.

Xem thêm:  Em hãy viết một bài văn cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa để thấy được tình cảm của nhà thơ đối với quê hương đất nước?

Vậy nguyên nhân do đâu? Do gia đình, nhà trường, xã hội hay chính bản thân người mắc bệnh? Thực tế thật đáng buồn, gia đình bỏ lơ cho nhà trường, nhà trường lo dạy chữ mà quên dạy người. Có một thực trạng đáng lo là căn bệnh vô cảm này dường như đang trở nên rất phổ biến và ngày càng nhanh chóng phát triển, nhất là đối với giới trẻ.
Những người sống vô cảm, thường mang trong họ tâm niệm “Đèn nhà ai nấy sáng”, tức là họ ko muốn dính dáng đến những rắc rối, phiền toái có thể mang lại cho họ. Tất nhiên, ta ko thể phủ nhận mặt tích cực của thái độ vô cảm là sẽ mang lại cho những người sở hữu chúng một sự an toàn nhất định và tránh được những phiền toái lại cho họ. Nhưng song song với đó, những người sống vô cảm tức là đã gián tiếp làm mất đi tính “người” trong bản thân của họ, và họ đã tự tách mình ra khỏi cộng đồng, ra khỏi xã hội mà chui ró vào cái xó chỉ biết có mỗi họ mà thôi.Chính họ đã làm mất đi truyền thống nhân văn cao cả của dân tộc:

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Ngăn chặn nó không phải bằng biện pháp hành chính mà bằng chính tấm lòng và dũng khí của mỗi con người. Bởi tòa án lương tâm mới là tòa án công băng nhất và sáng suốt nhất. Vô cảm nguy hiểm với cả chính người bệnh lẫn vả người xung quanh . Nhân loại đang bó tay trước căn bệnh của thế kỷ: bệnh nan y HIV/AIDS. Căn bệnh thứ hai cũng nan y không kém là bệnh vô cảm! Ra đường nhiều người gặp cái tốt không ủng hộ, thấy cái xấu không lên án, không ít nơi cả phố, cả làng sợ tên ăn trộm, cả xã sợ thằng say rượu vì không muốn bị liên lụy… đang làm cho bệnh vô cảm vốn đã và đang có nguy cơ lan rộng, càng có điều kiện lây lan mạnh hơn! Bệnh HIV/AIDS vốn đã nguy nan, bệnh vô cảm nếu không được giáo dục, không được ngăn chặn sẽ là tác nhân làm “lệch chuẩn” hay “loạn chuẩn” đạo đức, sẽ là nguyên nhân gây ra sự khủng hoảng kinh tế – xã hội, thậm chí làm sụp đổ một chế độ, làm tan nát một gia đình. Một xã hội vô cảm là một xã hội chết!cần xây dựng 1 xã hội đồng cảm và chia sẻ……

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê

Nhưng không, chúng ta vẫn nghe đâu đó một điều thật ý nghĩa: “người yêu người sống để yêu nhau” cơ mà. Và chúng ta vẫn biết rằng, sự vô cảm hay bệnh vô cảm ấy không phải là đối với tất cả mà cuộc sống vẫn luôn có những món quà vô giá. Tại sao tôi, bạn và tất cả chúng ta không cùng nắm chất tay thắp lên những ngọn nến hy vọng, vực dậy điều tốt này, để xã hội không còn hiện hữu sự vô cảm, để mọi người sáng dậy đi làm dù không biết vẫn chào hỏi nhau bằng một nụ cười. Và hơn hết để cuộc đời này tươi đẹp hơn và tràn ngập niệm vui.

Post Comment