Văn mẫu lớp 7

Kể về cô giáo hiệu trưởng trường em

Kể về cô giáo hiệu trưởng trường em

Bài làm

Nếu ai hỏi tôi: “Ai là cô giáo mà em ấn tượng nhất”. Tôi sẽ trả lời: “Đó là cô Đặng Thị Kim Thoa”

Vâng chắc hẳn sẽ có rất nhiều người người băn khoăn tại sao lại vậy.Từ bé khi ở trường cấp I , tôi luôn nghĩ rằng mọi thầy , cô hiệu trưởng chỉ làm việc mà thôi. Cả mấy năm trời đi học , tôi rất ít khi gặp cô hiệu trưởng trường mình và có thể nhớ được thân hình của cô chứ khuôn mặt thì tôi cũng chẳng biết .Có mấy đứa bạn nhờ tôi mang đồ lên cho cô hiệu trưởng thì tôi cũng xin lỗi vì không thể. Nhưng đến khi lên cấp II, ý nghĩa của tôi khác hẳn. Không chỉ bởi môi trường mới lạ mà con bởi tôi đã gặp được một anh sáng mới: Cô giáo Hiệu trưởng trường tôi – cô Đặng Thị Kim Thoa . Ngày nào cũng vậy cứ mỗi lần đến trường , tôi lại thấy cô Thoa đi xe đến và chào bác bảo vệ: “Em chào anh”. Người luôn giữ trường hoc của chúng ta đâu có xa lạ gì vậy mà mỗi khi gặp bác tôi lại chẳng chào .

Từ đó tôi đã học tập cô nên mỗi lần đến trường tôi không quên chào bác bảo vệ thân thiết . Lần đầu tiên ăn cơm bán trú ở trường  tôi rất ngạc nhiên . Tôi tự hỏi “Tại sao cô hiệu trưởng cứ đứng ở của nhỉ ?” Lúc sau, tôi thấy cô đi đến chỗ từng bạn một mà nói dịu dàng : “ăn nhiều vào con nhé!” hay “Con gầy quá, phải ăn nhiều hơn”. Hóa ra cô đang hỏi thăm từng bạn , động viên các bạn ăn thật nhiều để khỏe mạnh mà có sức học. Đến trưa ,cô đến các lớp xem tình hình ngủ của lớp thế nào . Qua khe cửa, tôi nhìn thấy cô Thoa đang nói truyện với cô giáo trông trưa về việc ngủ của chúng tôi. Cô dặn phải chăm sóc tốt chúng tôi và cho chúng tôi ngủ đúng giờ . Tôi cảm thấy cô Thoa mới gần gũi làm sao! Từ việc ăn , việc ngủ cô cũng đều quan tâm và lo lắng . Cô như người mẹ của chúng tôi vậy. Học tập và rèn luyện ở mái nhà Nam Trung Yên này tôi cảm thấy rất vui không chi bởi có những người bạn tốt , những cô giáo dạy hay mà còn bởi cô Thoa. Cô hiệu trưởng đã tạo cho chúng tôi những câu lạc bộ năng khiếu;thể dục, thể thao, văn-toán-anh.Chúng tôi có thể luyện tập nhưng kiến thức trên lớp và được thả mình vào những hoạt động mà chúng tôi yêu thích . Đa số các trường học vào giờ ra chơi thì học sinh được tự do vui đùa, mua quà về ăn . Nhưng ngôi trường này lại có một phong cách riêng. Vào giờ ra chơi.Vào giờ này chúng tôi ở dưới sân tập bong, võ, múa gát hay chơi trò chơi dân gian. Cô hiệu trưởng muốn cho các học sinh thạt khỏe mạnh, dẻo dai nên đã tổ chức như vậy. Riêng tôi thì tôi thấy rất thích thú về việc này bởi tôi sẽ được rèn luyện sức khỏe nhiều hơn. Hình ảnh của cô đi xuống kiểm tra học sinh, nhắc nhở các em phải làm cho đúng làm tôi nhớ mãi: “Nếp sống văn minh của học sinh Nam Trung Yên. Làm  phiền ai phải xin lỗi , nếu ai giúp phải biết cảm ơn …”Câu hát ấy đã đi theo tôi suốt hai năm học mà có lẽ nó đã in sâu trong máu thịt của tôi. Tôi yêu cô thật nhiều  vì cô đã sáng tác ra một bài hát có ý nghĩa cho lớp học trò như chúng tôi. Cô chỉ muốn gửi gắm trong một bài hát có ý nghĩa cho lớp học trò như chúng tôi. Cô chỉ muốn gửi gắm trong bài hát một thông điệp: “Tất cả các lỗi lầm đều bắt nguồn từ xã hội, từ hành động con người. Khi mắc sai lầm ta hãy xin lỗi. Nếu được giũp đỡ ta hãy cảm ơn. Làm như vậy t cuộc sống mới tốt đẹp .

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về thầy cô giáo

“Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo

Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền”

Cô Đặng Thị Kim Thoa sẽ luôn là người mẹ hiền của tôi trong đời. Dù  cuộc đời luôn xô đẩy, dù sống gió có xuất hiện thì tình yêu của tôi luôn dành cho cô sẽ không bao giờ phai.Cô ơi! Con yêu cô nhiều lắm!

Post Comment