Kể về cô giáo dạy Sử của lớp em

Kể về cô giáo dạy Sử của

Bài làm

Lên lớp 7, mình bước chân vào Văn Lang, tiết học đầu tiên của mình là tiết Địa, và nếu như tiết học ấy mình run, sợ, bỡ ngỡ và lo bao nhiêu thì tiết Sử thứ 2 lại khiến mình có cảm giác hào hứng và phấn chấn bấy nhiêu.

Suốt năm học lớp 6 ở Thọ Sơn, với mình môn Sử là một môn thật tẻ nhạt và là cực hình đối với người … nhưng chính cô Dung đã mở ra trong mình một ý niệm hoàn toàn mới về Sử học. Môn Sử thực sự rất hay, nó cho ta biết về sự ra đời và quá trình hình thành, phát triển của loài người và thế giới loài người, đặc biệt khi học Sử, mọi sự kiện đem ra giảng dạy được sắp xếp thành một chuỗi liên tục, vì vậy rất logic, cái nọ dẫn tới cái kia. Và nó càng trở nên hấp dẫn hơn trong cách dạy của cô Dung: Cô cho ghi chép bài rất cẩn thận, từng phần, từng đề mục rõ ràng nhưng cũng không phải ghi nhiều hoặc là học toàn bộ sách giáo khoa như một số thầy cô dạy Sử khác, chính vì vậy nên khi học bài về nhà rất dễ nhớ và dễ liên tưởng giữa các sự việc với nhau. Trong khi giảng bài trên lớp, không những truyền đạt kiến thức trong sách giáo khoa mà Cô còn mở rộng bài học, đưa ra nhiều tri thức ở ngoài thực tế hết sứ thú vị, hay hơn hết là có sự liên hệ tới rất nhiều môn học khác khiến cho cảm thấy hào hứng và mới mẻ, có vậy mới dễ tiếp thu bài học…

Xem thêm:  Giải Lý lớp 6 Bài 11: Khối lượng riêng - Trọng lượng riêng

Loading...

Điều làm cho mình nhớ nhất ở Cô chính là buổi đầu của mình dưới mái trường Văn Lang, cô đã gọi mình trả lời câu hỏi cuối bài, mình trả lời rồi cô còn gặng hỏi xem hiểu bài chưa, cách học có khó hiểu so với ở trường cũ không, có gì thắc mắc thì để cô nói luôn, dù mình im lặng không nói gì nhưng Cô vẫn tranh thủ vài phút cuối giờ để nhắc lại bài cho cả lớp. Suốt 2 năm học Cô, mình thực sự thấy cực kỳ hứng thú với mỗi tiết Sử trên lớp. Đã bạn nào như mình chưa? Cứ mỗi lần mình giơ tay phát biểu trong giờ Sử của Cô thì y rằng lớp mình phải mất một khoảng để Cô nhớ xem tên mình là gì… và rút cục thì sau khoảng đôi phút, cô vẫn không nhớ ra tên mình, làm cả lớp lại được phen náo loạn nhắc Cô… nhưng kể ra cũng hay vì khi gọi các bạn khác, Cô lại nhớ ra tên mình và nhầm tất tần tật các bạn thành “bạn Linh” hết… những lúc ấy cả Cô và trò đều cười phì, đây là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của mình ở Văn Lang, ở lớp 9I… bởi nó gắn liền bới một cái tên: Cô Dung “ Sử”!

Cô ơi! Em biết rằng dù có nói gì đi chăng nữa thì Cô cũng sẽ không nghe thấy những lời em nói, nhưng tự đáy lòng mình, em chúc Cô luôn hạnh phúc, chúc Cô luôn tìm được niềm vui trong bên những đứa con thân yêu ở Văn Lang của Cô!

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Thương vợ của Trần Tế Xương