Cảm nghĩ về mái trường THPT mến yêu

về mái trường THPT mến yêu

Bài làm

Em giờ đây đã là một cô học trò cuối cấp với biết bao về một thời sắp trôi qua đi, vui có, buồn có về những ngày tháng áo trắng, phượng đỏ. Người ta nói rằng thời đáng nhớ nhất là những năm cấp ba, thật vậy, ba năm này thật khiến trái tim người học trò lưu luyến chẳng muốn bước tiếp.

Em bước vào lớp 10 với sự lo lắng, bỡ ngỡ trước ngôi trường mới, thầy cô và bạn bè mới. Lần đầu tiên bước vào trường đó là lúc thi tuyển sinh, trong mắt em là một ngôi trường cấp III khang trang, sạch đẹp, tràn ngập cây xanh và ấn tượng nhất đó là tượng cụ Phan Bội Châu, một người chí sĩ yêu nước, người mà trường được vinh dự mang tên. Và khi em thực sự trở thành học sinh của trường Phan, đặc biệt là khi được biết về lịch sử vẻ vang và những tryền thống quý báu của trường ta. Đó là lịch sử đấu tranh chống Mĩ cứu nước và truyền thống yêu nước với những tấm gương anh hùng trường Phan. Cùng với đó là tinh thần hiếu học và học giỏi, là những truyền thống với các thành tích trong các hoạt động văn thể mĩ, tất cả làm nên một ngôi trường mà bao học sinh mơ ước và là học sinh của trường, em rất tự hào về lịch sử và truyền thống vẻ vang của trường.

Xem thêm:  Suy nghĩ về câu tục ngữ Cần cù bù thông minh

Từ lúc bước vào trường đến bây giờ, trong ngôi trường thân thương này, em đã có rất nhiều kỉ niệm với thầy cô và bạn bè. Thầy cô không chỉ là người giảng dạy, cung cấp cho chúng em nguồn tri thức mà còn giống người cha, quan tâm, lo lắng cho chúng em nhiều điều và cũng là người bạn đáng tin tưởng nhất luôn sắn sàng bên cạnh chia sẻ khi chúng em cần, đặc biệt là khi chúng em vấp ngã trong . Em nhìn thấy được sự quan tâm, chia sẻ của thầy cô không chỉ khi chúng em còn ngồi trong ghế nhà tường mà khi chúng em ra trường, những lúc gặp phải khó khăn trong cuộc đời, thầy cô vẫn luôn là bến đỗ cho chúng em tìm về, vẫn luôn bên cạnh, ân cần, chia sẻ với chúng em. Và khi chúng em thành công và trở lại trường gặp thầy cô, chúng em thấy được trong thầy cô niềm vui, hạnh phúc, tự hào về học sinh của mình. Đó là những điều em được biết qua các anh chị đi trước. Ở trường Phan, em biết được trong một ngôi trường tốt là như thế nào, không những có được những người bạn tốt, thân thiện cởi mở, luôn cùng nhau tiến lên trong , biết giúp đỡ nhau. Những nơi mái trường Phan Bội Châu khiến em cảm thấy nơi đây như là nhà, là gia đình của mình vậy.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng con sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Loading...

Ba năm học ở trường là ba cung bậc cảm xúc khác nhau. Năm lớp 10, mới đầu là những cảm giác xa lạ, bỡ ngỡ rồi làm quen, tìm hiểu đến cuối năm với các thầy cô, bạn bè cũng đã quen, đã thân hơn và biết được nhiều hoạt động trong trường. bước qua năm lớp 11, năm không còn cảm giác lạ lẫm lúc đầu, không đối mặt với kì thi phổ thông quốc gia, là năm với những cảm xúc vô tư, vui vẻ. Ở năm này chắc cũng có được đứa gọi là bạn thân, có những kỉ niệm gắn bó và tình cảm sâu sắc hơn dưới mái trường này. Và đến khi đã là học sinh cuối cấp, em chợt nhìn lại, nhìn lại : “Ôi! Hai năm đã trôi qua rồi sao? Mình có nhiều kỉ niệm gắn với trường thế này sao?” Chợt lúc này cái cảm giác lưu luyến, vấn vương xuất hiện, nó dường như thắt lại trong tim và có gì đó nghẹn lại ở cổ. Những dòng chạy trong đầu, “Mái trường này, những con người nơi đây, họ là thầy thầy cô, là bạn bè, đây như là mái ấm, là gia đình thứ hai của mình vậy. Nơi đây, mình sắp phải xa rồi ư? ơi, xin hãy dừng lại, để thời áo trắng này không phải trôi qua.” Nhưng không bao giờ dừng lại, chúng em, ngày nào mới bước vào trường giờ đây đã lớn hơn, trưởng thành hơn và có những đi riêng của mình. Còn thầy cô mãi nơi đây, nơi mái trường Phan Bội Châu, nơi bến đò trường Phan, tiếp tục làm người lái đò những thế hệ học sinh sau nữa qua con sông tri thức. Thầy cô ơi, dù sau này chúng em có đi đâu, làm gì cũng sẽ luôn nhớ đến công ơn thầy cô, nhớ đến mái trường Phan Bôi Châu.

Xem thêm:  Biểu cảm về cây phượng

Thời học sinh thấp thoáng đã gần trôi qua, khi ngoảnh lại thấy được những năm cấp ba nơi trường Phan thân yêu này đã để lại vô vàng kỉ niệm, cảm xúc mà chẳng bao giờ chúng em tìm lại được. Những kỉ niệm này, những cảm xúc này mãi mãi trong tim không phai nhòa. Phan Bội Châu trong tim em.