Cảm nghĩ về dòng sông quê hương

Đề bài: Cảm nghĩ về dòng sông quê hương

Bài làm

Có ai đó đã từng viết những câu thơ như sau:

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng”

Khi nhớ về quê hương, mỗi người lại ghi nhớ những kỉ niệm, những hình ảnh khác nhau. Nhưng với tôi, hình ảnh về dòng sông quê hương đã để lại trong tôi những nhung nhớ sâu sắc.

Dòng sông quê tôi đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng còn thơ ấu. Tôi cũng chẳng biết nó bắt nguồn từ đâu. Chỉ biết rằng, dòng sông chảy con đường gần với nhà tôi. Khi tôi còn nhỏ, nước sông trong xanh, thỉnh thoảng trên bờ, người ta nhìn thấy những đám bèo trôi hờ hững. Hai bên bờ sông, những hàng liễu rủ xuống đượm buồn như những thiếu phụ nhớ chồng đứng chải tóc soi gương. Từ nhà tôi nhìn ra phía xa, dòng sông có một cây cầu nhỏ bắc qua, nối liền với một khu dân cư khác. Cũng nhờ có cây cầu nhỏ này mà hai bên bờ sông buôn bán, qua lại tấp nập. Thỉnh thoảng, tàu bè cũng qua lại. Nhưng hình ảnh thường thấy nhất là một con đò nhỏ chở khách qua sông. Con đò này được hoạt động từ trước khi có cây cầu nhỏ bắc qua. Thế nhưng, dù đã có cầu, con đò vẫn không chịu cảnh “nằm im” để bị lãng quên. Người lái đò vẫn nhẫn nại chờ đợi từng đợt khách vãng lai qua sông. Hình ảnh con đò ấy luôn để lại trong tôi những cảm xúc bâng khuâng lạ thường.

Cảm nghĩ về dòng sông quê hương 

Cảm nghĩ về dòng sông quê hương

Loading...

Nhưng kỉ niệm khiến tôi nhớ nhất về dòng sông quê nhà chính là những ngày còn đi học mẫu giáo. Bà nội thường nắm tay tôi đi qua cây cầu tưởng chừng chênh vênh, lung lay như sắp đổ. Trong kí ức của một đứa trẻ mới lên năm, tôi lúc nào cũng sợ hãi phải đi qua chiếc cầu nhỏ đó nên mỗi lần đi qua đều nắm tay bà rất chặt. Cũng có khi, vì sợ hãi quá mà tôi lăn đùng ra khóc, ăn vạ để không phải đi học. Lúc ấy bà thường nhìn tôi trìu mến và dỗ dành, có lần bà bế tôi trong lòng, một tay vừa thành cầu để qua sông, một tay thỉnh thoảng lại đưa lên vỗ về tôi. Trong vòng tay của bà, tôi nhìn thấy giữa trưa hè oi ả, từng ánh nắng chiếu xuống mặt sông như rát vàng. Cả mặt sông lấp lánh ánh vàng chói mắt, như trải đều theo bước chân của bà cháu tôi. Những cánh bèo vẫn lững lờ trôi như những người bảo vệ vô hình, theo sát hai bà cháu. Nhắm mắt lại để bà bế qua cả quãng cầu nhỏ dài, khi mở mắt ra, tôi thấy mình đã cùng bà đến bên kia sông, trước mắt tôi chỉ còn lại dòng sông êm đềm và lững lỡ trôi chảy. Khung cảnh đó đến giờ vẫn mãi in đậm trong tâm trí tôi

Nhiều năm trở lại quê nhà, con sông của quê hương tôi dường như đã thay đổi một bộ mặt hoàn toàn khác. Cây cầu nhỏ chênh vênh bà vẫn bế tôi qua năm nào đã đổi thành một cây cầu bê tông dài vững chắc, nhìn từ ra như một cánh bệ vệ ôm lấy cả dòng sông. Người lái đò với con đò nhỏ năm nào cũng không thấy nữa. Nhưng điều khiến tôi buồn nhất chính là nước sông không còn trong xanh như ngày nào. Khi xuồng máy, tàu bè qua lại tấp nập, hai bên người dân tận dụng vỉa hè để buôn bán, sinh hoạt, con sông của quê hương tôi đã trở nên ô nhiễm nặng nề. Khung cảnh nên thờ ngày nào dưới những trưa hè oi ả của hai bà cháu tôi cũng sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại nữa.

Đến bây giờ, tôi vẫn đau đáu mãi một nỗi niềm là phải làm sao cho sông quê hương tôi trở nên tươi xanh như xưa và bất chấp mọi biến đổi của cuộc sống thị trường. Mong rằng tất cả những đứa trẻ lớn lên đều có những kỉ niệm đẹp về dòng sông quê chứ không phải là những dòng nước ô nhiễm bốc mùi hôi thối khiến ai cũng phải lánh xa. Càng suy nghĩ, tôi càng quyết tâm phải học tập và nghiên cứu thật giỏi, để trả lại cho dòng sông quê tôi vẻ đẹp và sự bình yên vốn có của nó.

Nhẫn Đông

Cảm nghĩ về dòng sông quê hương
4.1 (81.38%) 29 đánh giá
Loading...

Từ khóa từ Google:

  • cảm nghĩ về dòng sông quê hương hay nhất
  • em hãy nêu cảm nghĩ về dòng sông quê hương
  • phát biểu cảm nghĩ về dòng sông quê hương
  • đề bài : cảm xúc về dòng sông quê hương (sông lý)